Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.
là một ấn tượng tốt, dù sao cũng là một kẻ điên cuồng công việc, phải đem toàn tâm toàn ý dốc sức vào trong công việc mới bình thường, hơn nữa Diệp tam thiếu mải suy nghĩ điều gì chắc chắn không phải việc tốt.
Cô suy nghĩ xem mình có nên tìm một lý do để chuồn đi không.
“Diệp tam thiếu, anh đàn ông gì mà nhìn như con gái vậy, quá xinh đẹp không phải là việc gì đáng để tự hào đâu.” Trình An Nhã nở nụ cười rạng rỡ, đám Lưu Tiểu Điềm còn dám nói cô là hồ ly tinh.
Nhìn thế nào cũng thấy Diệp tam thiếu giống hồ ly tinh hơn chứ?
Cũng không có ai quy định hồ ly tinh không thể là đực, đúng không? Trình An Nhã thầm nghĩ, cô thấy mình quá có lý, lại còn gật gật đầu, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Cô quả là có tài.
“Em còn chưa trả lời anh.”
“Sao anh biết sinh nhật của em?”
Sinh nhật của cô, ngoại trừ Ninh Ninh, chẳng có ai nhớ tới.
Ông Trình bận rộn, chắc là không thể nhớ được, hơn nữa con cái nhà nghèo, tổ chức sinh nhật là một hoạt động rất xa xỉ. Trình An Nhã từ nhỏ tới lớn cũng chỉ có hai năm gần đây điều kiện khá hơn mới nghĩ tới sinh nhật.
Ngày quan trọng được người khác ghi nhớ, là một việc thật sự rất vui mừng.
Anh đứng dậy, vừa lôi vừa kéo, Trình An Nhã chưa kịp phản ứng đã bị anh kéo ngồi lên đùi, hơn nữa tư thế hài hòa hết sức tiêu chuẩn, có chút giả hươu giả nai như Trình An Nhã lập tức đỏ bừng hết cả mặt.
Tim đập thình thịch.
“Ninh Ninh vừa nói cho anh biết.” Diệp tam thiếu ôm cô, dùng lực ép vào người, thân thể áp sát vào nhau, tư thế này đúng là rất hài hòa mà a a a…
Trình An Nhã thoáng qua những hình ảnh không trong sáng một cáh rất không trong sáng, mặt cô đỏ như gấc chín.
“Bỏ em ra đã.” Trình An Nhã đẩy anh, muốn thoát ra, nhưng lại bị Diệp tam thiếu kẹp chặt không buông, Diệp tam thiếu nở nụ cười rất lưu manh, nhích người rất mờ ám, “Em cũng đã sinh con rồi, nên biết phụ nữ động đậy trong lòng đàn ông sẽ có hậu quả gì, cho em hai lựa chọn, A, tiếc tục, gánh chịu hậu quả, B,…”
“Em chọn B.” Trình An Nhã nhanh chóng chọn đáp án có lợi cho mình.
Nụ cười lưu manh của Diệp tam thiếu lập tức biến thành một nụ cười ám muội, rất điềm đạm vuốt tóc Trình An Nhã, “Ngoan, buổi tối sẽ nói cho em biết lựa chọn B là gì?”
Sống lưng Trình An Nhã lập tức cứng đờ, nụ cười công thức của cô sắp không trưng được lên nữa rồi.
Chết tiệt, cái gã lòng dạ đen tối này dám đào bẫy cho cô nhảy vào? Cô còn ngoan ngoãn trúng chiêu?
Anh cười như mèo thấy mỡ, Trình An Nhã trợn mắt nhìn anh, đột nhiên lồng nực anh có cảm giác như mèo cào, ngứa ngáy khó chịu vô cùng, tất cả mọi tính toán đều biến thành manh động, chỉ hận không thể vò người con gái này thành hồ xuân thủy.
Vị tiên sinh này xưa nay muốn là làm, kéo đầu Trình An Nhã xuống, môi đón lấy môi cô, xộc vào khoang miệng ấm áp của cô. Đầu lưỡi của anh nhảy nhót khắp nơi, đốt cháy, cuốn lây chiếc lưỡi nhỏ nhắn xinh xắn của Trình An Nhã, hôn một cách say đắm nồng nàn…
Cả người cô lao vào trong lòng Diệp tam thiếu, ngực dán chặt vào ngực, cả người như cưỡi trên đùi anh, tư thế XXOO nữ trên nam dưới rất tiêu chuẩn.
“An Nhã, anh tặng anh cho em, em có nhận không?”
Đầu óc mơ hồ của cô lập tức rối tung như canh hẹ, không hiểu lắm lời nói của anh, cảm quan của cả cơ thể đều đắm chìm trong một thứ tê dại khó cưỡng lại, cô chần chừ trong lòng anh, có chút không thỏa mãn, những nơi cọ sát vào đều nóng bỏng…
“Nói nhận đi.” Diệp tam thiếu khàn khàn giọng ra lệnh, Diệp tam thiếu đem bản thân mình đóng gói thành món quà tặng cho người ta, lẽ nào cho phép cô không nhận.
Tóc anh đen nhánh, mắt như mắt ngọc, đen đến mức đáng sợ, ẩn giấu sự kiềm chế. Mặt cô càng nóng hơn, cô thầm nghĩ không hay rồi, anh không cần thể diện, cô còn muốn làm người mà.
“Quà, để đến tối, em nhất định nhận, hơn nữa, tùy ý anh.
Diệp tam thiếu nheo mắt, “Thật chứ?”
“Thật, có điều trước đó, anh phải cùng em đón một sinh nhật thật sự, em yêu cầu gì cũng được đáp ứng.” Thiệt thì thiệt vậy, chắc chắn sẽ bị ăn rồi, cô phải đảm bảo bản thân không quá thiệt thòi, ít nhiều phải kiếm lại một ít.
Diệp tam thiếu chống cằm, cười mà như không nói: “Ngộ nhỡ em giữa đường khiến anh phanh gấp thì làm thế nào?”
Trình An Nhã nghiến răng, “Không đâu.”
“OK, trước đó em chính là nữ hoàng của anh.”
Mặt nạ thản nhiên mà Trình An Nhã cố gắng duy trì cuối cùng nứt vụn, vội vàng ôm lất công văn, Diệp tam thiếu thưởng thức dáng vẻ hốt hoảng của cô, lại bật ra một câu, “An Nhã, anh chờ đợi biểu hiện tối nay của em.”
“Lưu manh.”
“Sau này em vào đây một lần, anh lưu manh một lần.”
Diệp tam thiếu không có lưu manh nhất, chỉ có càng lưu manh hơn.
Ninh Ninh gọi điện thoại nói daddy bảo cậu đến nhà ông ngoại, luôn miệng kêu ấm ức, Trình An Nhã thầm đem tổ tông ba đời nhà họ Diệp ra hỏi thăm một lượt, anh ta đã nói gì với con trai vậy, thật là…lưu manh thăng cấp bản.
Hết giờ làm, đám Lưu Tiểu Điềm về trước, Trình An Nhã con đang chỉnh lý công văn, Diệp tam thiếu gõ gõ bàn, nhắc nhở cô thời gian đến rồi. Anh vốn nghĩ rằng cô sẽ chọn bữa tối dưới ánh n