Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342113

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2113 lượt.

như một nữ hoàng, “Phải thì đã sao? Anh chẳng phải cũng bày mưu hãm hại em đó sao? Chẳng nhẽ chỉ mình anh được phép làm vậy còn em thì không? Em chơi khó anh một lần là hoàn toàn phù hợp logic. Hơn nữa, hôm nay là sinh nhật em, anh chẳng biết xấu hổ tặng anh cho em cũng không hỏi em có nhận hay không, lại còn bày mưu muốn ăn tươi nuốt sống em, vậy cũng nên có chút thành ý chứ? Thế nào? Em chỉ thích sợi dây chuyền ấy thôi.”
Cái miệng của nha đầu chết tiệt này quả thật …lợi hại. Anh cuối cùng cũng đã lĩnh hội được mùi vị của tủi nhục vì vô dụng rồi, cảm giác này, cũng đúng là vô dụng thật.
“Nha đầu chết tiệt.” Diệp tam thiếu nhả ra mấy chữ qua kẽ răng, ngón trỏ trỏ thẳng vào cô, “Xem tối nay anh xử lý em thế nào.”
Trình An Nhã mỉm cười, “Ngoan, mau đi kiếm sợi dây chuyền đó về tay đi.”
Diệp tam thiếu vỗ vào sau gáy cô một cái, hai người đùa giỡn nhau trong mắt nhìn cô chủ sạp hàng như bao đôi tình nhân khác đang trêu đùa vậy. Anh ăn mặc sáng sủa, đeo một chuếc đồng hồ đắt tiền, cô không nghĩ rằng anh không có tiền mua được chiếc dây chuyền năm mươi tệ.
Cho nên khi Diệp tam thiếu nói bán rẻ một chút, cô ấy rất ngạc nhiên. Nhưng tính tình cô gái cũng tốt, chỉ cười nói: “Chỉ có thể bớt năm tệ, bốn mươi năm tệ là giá thấp nhất rồi.”
Trình An Nhã đứng một bên mỉm cười, Diệp tam thiếu đôt nhiên bày ra bộ mặt si tình bi thương, khàn khàn giọng nói: “Em gái, em có biết trên đời này tình yêu nào đáng thương nhất không?”
Trình An Nhã đứng bên cạnh hơi quay đầu đi, nhịn cười, Diệp tam thiếu, vẻ mặt này của anh quả thật quá kinh điển.
Cô gái trẻ ngây thơ lắc đầu, không biết rằng đây chỉ là một con sói, trai đẹp bày ra bộ mặt thương cảm như vậy, cô gái vô cùng cảm động, hỏi theo lời anh: “Là cái gì?”
Diệp tam thiếu ôm lấy Trình An Nhã đang cố nhịn cười, “Em nhìn anh và chị ấy đi, từ khi quen biết đến khi yêu nhau, phân ly lại trùng phùng cũng sắp tám năm rồi, tám năm chiến đấu, bọn anh cũng đã có một đứa con trai bảy tuổi rồi mà còn chưa tu thành chính quả, em có biết vì sao không?”
Cô gái trẻ lắc đầu ngơ ngác.
Trình An Nhã run như lá rụng, Diệp tam thiếu, anh quả là có tài, mỹ nhân kế có thể dùng đến mức này quả là cực phẩm.
Ánh mắt Diệp tam thiếu càng trở nên bi thương, “Bởi vì anh không có tiền, cho nên bị nhà cô ấy chê bai.”
Anh dùng giọng nói thấp trầm kể lại câu chuyện bị thảm của chàng trai nhà quê yêu con gái nhà giàu bị ngăn cản thế nào, vợ con xa cách hai phương thế nào, câu chuyện lắt léo ngặt nghèo, trúc trắc khúc khuỷu, thật xúc động lòng người, khiến người nghe rơi lệ, cô chủ sạp hàng cũng xúc động đến khóe mắt đỏ hoe, nước mắt chực rơi xuống…






Trâu Già Muốn Gặm Cỏ Non, Cưa Sừng Làm Nghé
Xe bus chạy tới tòa nhà của tập đoàn quốc tế MBS, Diệp tam thiếu lấy xe phóng như bay về nhà, với tốc độ này, dường như muốn phóng đến tận cùng vậy, nét mặt Trình An Nhã rất méo mó.
Diệp tam thiếu, Diệp thiếu gia, thực ra anh không cần tỏ ra đói khát như vậy đâu a a a a…
Hai người về tới biệt thự, Diệp tam thiếu vừa xuống xe đã không kìm lòng được hôn cô cuồng nhiệt, hành động điên cuồng không kìm chế được, Trình An Nhã muốn kháng cự lại nhưng lại bị anh ép sát hơn.
Anh gần như lôi cô vào trong, không ngờ từ sau cây mộc lan xuất hiện một bóng người, canh ngang đường bọn họ. Ánh mắt Dương Triết Khôn tối sầm. Trên tay cầm một tập giấy tờ, các ngón tay nắm chặt, như đang ra sức chế ngự điều gì.
“Anh nói cái gì?” Diệp tam thiếu nghiến răng hỏi, sắc mặt trắng bệch.
Dương Triết Khôn cười nhạt, “Sao? Sợ rồi hả?”
Giống như ống kinh quay chậm trong phim, Diệp tam thiếu từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Trình An Nhã khiến cô cảm thấy trong lòng ngột ngạt, trong phút chốc toàn thân lạnh ngắt.
“Không phải là em đã nói em không biết Lâm Hiểu Nguyệt sao?
An Nhã hoảng sợ, hoang mang không biết làm gì, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Nói đi chứ!” Diệp tam thiếu phẫn nộ, mười ngón tay nắm chặt vai Trình An Nhã, như dốc hết sức lực bóp nát vai cô, bên cạnh tai cô hét lớn: “Nói đi, nói em không phải là cháu ngoại của Lân Hiểu Nguyệt, nói em và bà ta không có quan hệ gì, nói đi…”
Gió đêm thổi rì rào, ánh trăng ảm đạm lạnh lẽo.
Mái tóc dài phủ lên che mắt cô, từng sợi mềm vương vấn như thắt chặt tim cô.
Dương Triết Khôn giật tay Diệp tam thiếu ra, giằng cô về phía mình bảo vệ, lạnh lùng nhìn Diệp tam thiếu, “Bây giờ anh hận cái gì? Lúc đầu không phải là anh đã cho người điều tra rồi sao? Vì sợ hãi sự thật sẽ như anh nghĩ nên anh đã dừng lại, dung túng bản thân tự tạo nghiệp chướng.”
“Đồ khốn kiếp anh hãy cút đi cho tôi, việc của tôi và cô ấy không cần đến anh nhiều lời.” Trong lòng Diệp tam thiếu cuồn cuộn dâng trào một nỗi căm hận, anh vung tay đấm về phía Dương Triết Khôn, đấm trúng cằm anh ta. Dương Triết Khôn không kịp phòng bị, bị đánh trúng, bất giác nới lỏng tay.
Cánh tay của Trình An Nhã bị Diệp tam thiếu nắm chặt trở nên tê dại, cô vẫn chưa hoàn hồn lại, bỗng nghe thấy tiếng gió rít bên tai