Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
ến, hoa hồng, và quà gì đó, không ngờ cô muốn anh dùng năm mươi tệ thực hiện một buổi hẹn hò với cô.
Diệp tam thiếu trợn mắt nhìn cô, “Em còn muốn chơi ăn gian?”
“Anh còn nó nữa em giảm mười tệ.”
“Vậy không công bằng, em…”
“Bốn mươi.”
“Nha đầu chết tiệt.”
“Ba mươi.”
Diệp tam thiếu nhìn gương mặt cười tươi roi rói của Trình An Nhã, im lặng, mặt xanh ngắt.
“Được, năm mươi thì năm mươi.” Diệp tam thiếu nghiến răng nghiến lợi.
“Xin lỗi, là ba mươi.”
Mặt của Diệp tam thiếu hết xanh đỏ lại chuyển sang đen trắng, nhích ra một chữ: “Được.”
Nha đầu chết tiệt, tối nay em chết chắc rồi.
Trình An Nhã hờ hững nói, “Ngoan.”
Hai người thay đồ xong bắt đầu buổi hẹn.
Những cặp tình nhân mới yêu, bạn còn nhớ dưới ánh hoàng hôn, lần đầu tiên dắt tay người mình yêu chầm chậm qua đường chờ xe bus chứ? Dường như anh ấy sẽ dẫn bạn đi như vậy mãi, đi vào cuộc đời anh ấy.
Cảm giác này gọi là tình đầu mới hé.
Xe bus dừng lại ở trung tâm thành phố A, anh dẫn cô qua ba bốn dãy phố đến một con phố ẩm thực rất náo nhiệt, là khu phố giải trí giá cả bình dân, có mì lạnh, xúc xích, mỳ xào, canh ma lạt, bánh rán… đủ kiểu đủ dạng hàng rong, đầy ắp các món ăn vặt, hương thơm nức mũi.
“Ở đây chỉ với bảy tệ anh đã có thể cho em ăn no căng bụng.”
Cô cười tươi như hoa, “Ai mà biết được, cẩn thận kẻo vượt quá ba mươi tệ.”
Bàn ghế của hàng rong đều bày ở ngoài trời, từng đôi tình nhân ngồi ăn uống rất thân mật, họ bón cho nhau ăn, thì thầm với nhau, tình chàng ý thiếp, trên gương mặt là nụ cười rất đỗi ngọt ngào.
Cô đang suy nghĩ, những cặp tình nhân đang ăn tối dưới ánh nết trong những nhà hàng cao cấp của Pháp kia, sự ngọt ngào và lãng mạn của bọn họ có nhiều hơn những cặp tình nhân ở đây không?
Có lẽ, không.
Hạnh phúc không liên quan đến giá trị, không phải một bữa cơm càng đắt tiền bạn sẽ càng vui.
Chỉ cần bên cạnh bạn là người mà bạn yêu thương.
Bọn họ chọn một quán bún vịt ngồi xuống, ông chủ trạc tuổi trung niên, rất có chút hoang dã của vùng Đông Bắc. Trình An Nhã và Diệp tam thiếu trai đẹp gái xinh mặc đồ đôi đi trên đường có đến 100% tỉ lệ quay đầu nhìn, hai người đều đẹp, mặc cũng đẹp, đi cùng nhau, rấy thần tiên quyến lữ.
Ông chủ vô cùng nhiệt tình ca ngợi bún vịt nhà hàng ông là nhân gian mỹ vị, Diệp tam thiếu giơ tay gọi hai bát.
Ông chủ đáp lại một tiếng rất to, thuần thục làm cho hai người, cô cười rất ngọt ngào, ghé sả vào Diệp tam thiếu, nói với giọng đáng thương, “Em khát rồi.”
Diệp tam thiếu đang tính tiền, trừ đi tám tệ tiền đi đi về về, hai bats bún vịt mười tệ, anh còn lại mười hai tệ, anh cười cười véo má Trình An Nhã, “Em đúng là lắm trò.”
Anh mua cho cô một cốc trà sữa vị dâu.
“Anh không khát sao?” Cắm ống hút, hút một hớp, Trình An Nhã tò mò hỏi, Diệp tam thiếu nhếch môi cười mà như không, “Trình An Nhã, em chỉ cho anh có ba mươi tệ, có biết như thế nào là tiết kiệm không?”
Trình An Nhã lĩnh hội rồi, anh cũng biết tiết kiệm á? Quà chia tay cho bạn gái là một viên kim cương mấy triệu, sao không thấy anh tiết kiệm?
Cô cay cú nghiến răng.
Diệp tam thiếu không hiểu tâm tư của con gái, ghé vào uống cùng Trình An Nhã một ngụm trà sữa. Một cốc hai người uống, vừa lãng mạn vừa tiết kiệm, anh cảm thấy cốc trà sữa hai tệ này đúng là ngon tuyệt.
Đang nghĩ như vậy, Trình An Nhã hắt một cốc nước lạnh, “Cốc trà sữa này nhạt quá.”
Nhiệt tình của Diệp tam thiếu bị đóng băng ngay lập tức, anh đúng là đen đủi tám đời mới yêu cô nàng thích làm cụt hứng này, các cặp tình nhân lúc này chẳng phải nên ngọt ngào tranh nhau uống trà sữa sao?
“Em không thể với số tiền mua một mớ rau nát mà muốn mua kim cương.”
Trình An Nhã, “…”
Ăn xong bún vịt trời đã tối đen rồi, đèn hai bên đường bật sáng dịu dàng bao trùm một vùng trời đất, rất đẹp.
Cô còn chưa muốn về nhà sớm, Diệp tam thiếu đành phải chiều theo cô, hết phố ăn vặt là đến phố mua sắm, cũng tương tự như phố ăn vặt, hai bên đường là các sạp hàng bán đồ trang sức, quần áo…
Cô kéo anh đến một sạp hàng trang sức, Diệp tam thiếu đau khổ, Trình An Nhã vì làm cho giống thật, chỉ cho anh đúng ba mươi tệ, trừ tiền xe, anh quả thật chỉ còn lại mười tệ.
Con trai và con gái đi chơi buồn nhất là gì?
Nói thật lòng, chính là thấy bạn gái thích gì mà lại không có tiền mua
Đúng là khó chịu.
Người bán hàng là một cô gái trẻ trông rất chất phác, những chiếc lắc tay và dây chuyền này đều do cô gái tự tay làm ra, kiểu dáng rất mới lạ, đến cả chuyên gia như Diệp tam thiếu cũng thấy kiểu dáng không tệ.
“Cái này bao nhiêu tiền?” Trình An Nhã chọn một chiếc dây chuyền, hỏi cô gái, chiếc vòng bằng dây da, có đeo một viên ngọc thạch hình cỏ bốn lá, Trình An Nhã vừa nhìn là thích ngay.
“Năm mươi tệ.” Cô gái trẻ nở nụ cười.
Trình An Nhã cười, “Diệp tam thiếu, quà sinh nhật của anh trông vào anh đấy.”
Mắt Diệp tam thiếu co giật…
Anh kéo cô ra xa khỏi sạp hàng, nghiến răng trèo trẹo, “Trình An Nhã, em cố tình có phải không?”
Trình An Nhã nở nụ cười mê hồn, hơi ngước cằm, ngạo mạn