XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2111 lượt.

c bước lên lầu…
An Nhã đứng trước cửa phòng của Diệp Sâm, cũng không cả gõ cửa mà bước thẳng vào, trong phòng toàn là mùi rượu. Diệp tam thiếu đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía cửa, thân hình cao lớn giống như khảm một lớp băng sương, ánh trăng từ cửa sổ hắt vào càng làm cho bóng hình Diệp Sâm trở nên lạnh lẽo, rõ ràng chỉ cách nhau có mấy bước chân nhưng trong lòng Trình An Nhã cảm giác như bọn họ cách nhau rất xa rất xa…
Dường như có một bức tường chân không bao quanh người anh, bức tường này ngăn cách không cho bất kỳ ai đến gần được.
Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời.
Trên sàn nhà đã thấy một vỏ chai rượu nằm chỏng chơ, mượn anh sáng của ánh trăng An Nhã biết được đó là một chai rượu Whisky Scotland nồng độ mạnh, và trên tray anh vẫn cầm một chay nữa, lúc lúc lại dốc cả chai rượu lên uống.
“Diệp Sâm, tại sao vậy?” An Nhã khẽ hỏi, rất nhẹ nhàng khẽ khàng như là sợ làm phiền.
Diệp tam thiếu ngửa cổ uống tiếp một hơi, không buồn đáp lại lời, cả gian phòng là một bầu không khí u ám. An Nhã cười khẽ , “Anh không cần em nữa, ít nhất cũng phải cho em một lý do chứ.”
“Anh không cần em…hahaha…” Diệp tam thiếu cười một cách điên cuồng, “Tay họ Dương vẫn chưa nói với em sao? Anh ta thật nhẫn tâm để em đến hỏi anh…”
Diệp tam thiếu từ từ quay người lại, trên mặt thể hiện rõ sư tuyệt vọng tột cùng, khiến người khác nghẹt thở…
Cô như ngàn mũi tên đâm xuyên trái tim.
“Em muốn biết tại sao ư? Vậy để anh nói cho em biết…” Diệp tam thiếu cười vừa điên cuồng vừa tuyệt vọng, đột ngột đập mạnh chai rượu trên tay vào tường, phẫn nộ hét lên: “Bởi vì anh cũng là cháu ngoại của tên khốn đó.”
“Không thể nào, làm sao có thể…” Toàn thân An Nhã mềm nhũn, không còn chút sức lực nào ngã xuống tấm thảm, đau khổ gào khóc, rốt cuộc là tại sao như vậy?
Diệp tam thiếu cười lạnh lùng, “bọn họ vốn là bạn thân lâu năm của nhau, nhưng Dương Vân cướp vị hôn thê của Diệp Chấn Hoa, Lâm Hiểu Nguyệt, Diệp Chấn Hoa báo thù, năm đó Lâm Hiểu Nguyệt đang mang thai con của Dương Vân, vì Dương Vân mà đỡ đạn của Diệp Chấn Hoa, sau đó sống chết không rõ, họ đều nghĩ là Lâm Hiểu Nguyệt đã chết rồi nên điên cuồng báo thù nhau. Mười tám năm sau, Dương Vân để con gái mình là Dương Tinh đi mê hoặc Diệp Chấn Hoa, lấy trộm cơ mật thương nghiệp của tập đoàn quốc tế MBS, nhưng không ngờ rằng Dương Tinh và Diệp Chấn Hoa yêu nhau thật lòng và sinh ra anh. Dương Vân hận mẹ anh đã phản bội, Diệp Chấn Hoa hận mẹ anh đã lừa dối, mẹ anh không còn con đường nào khác đành rời bỏ thành phố A, và làm vũ nữ cho một vũ trường để nuôi anh khôn lớn. Năm anh tám tuổi, sốt cao dẫn đến viêm phổi, mẹ anh không có tiền để chữa bệnh cho anh chỉ có thể đưa anh về Diệp gia. Nhưng Diệp Chấn Hoa đã nhẫn tâm không nhìn mẹ con anh, mẹ anh lại đi cầu cứu Dương Vân, Dương Vân coi mẹ anh là nỗi nhục của Dương gia, cũng không muốn nhìn nhận. Mẹ anh ôm anh quỳ trước cửa Dơng gia một ngày một đêm, hôm đó trời mưa rất to…. Mẹ con anh bị mưa ướt một ngày một đêm, Diệp Chấn Hoa đến và mẹ anh nói: “Có phải mẹ anh chết đi rồi thì ông ấy mới dẹp bỏ thành kiến với mẹ anh mà cứu anh, Diệp Chấn Hoa không đáp, cuối cùng mẹ anh vì ngấm nước mưa và cộng thêm tâm lý chấn động quá lớn, bệnh tim tái phát mà qua đời…”
“Đừng nói nữa…” cô ôm mặt, nước mắt xuyên qua kẽ tay rơi lã chã.
“Anh hận bọn họ, là bọn họ ép mẹ anh phải chết, mẹ anh đã làm sai cái gì, mẹ anh không có lỗi với ai cả, lỗi duy nhất của mẹ anh là không nên nghe lời Dương Vân mà đi trộm cơ mật thương nghiệp gì đó…” Diệp Sâm kể lại chuyện cũ, thần sắc vô hồn, khuôn mặt phong hoa tuyệt đại gì đó dường như không còn chút sức sống nào.
Trình An Nhã đau đớn khóc không ngừng.
“Chúng ta…” Diệp Sâm ôm lấy Trình An Nhã nghẹn ngào hỏi, “Phải làm sao đây?”
Một đêm đầy rối ren.
Hai người ở trong phòng ôm nhau suốt đêm, sau đó An Nhã dìu Diệp Sâm lên giường, cô cũng không còn chút sức lực nào nằm xuống, ôm Diệp Sâm. Hai người họ giống như hai con nhím, biết rõ sẽ đâm vào nhau thương tích đầy mình, nhưng trong đêm giá lạnh ấy, họ vẫn ôm chặt lấy nhau.
Anh ngủ say rồi, cô nhìn nét mặt của anh mà lòng đau như dao cắt.
Đời người ai rồi cũng sẽ gặp một người mà vui buồn, giận dữ của họ, bản thân cũng cam tâm tình nguyện chia sẻ, không chút oán hận, Diệp Sâm chính là cam tâm tình nguyện của cô.
Anh em họ ư, đây là trò đùa quái ác gì đây, nhất định là có sai xót ở đâu đấy rồi, nhất định là như vậy, cô không tin cô và Dương Vân có quan hệ gì.
“Anh là kẻ lừa đảo, Diệp Sâm, anh thực sự là kẻ lừa đảo, thật sự là đáng ghét mà, tại sao anh lại lừa mất trái tim em? Bây giờ ai chịu trách nhiệm với nó đây? Ngay từ đầu nếu em không gặp anh có phải là tốt biết bao, Trình An Nhã vẫn là Trình An Nhã, một Trình An Nhã hẹp hòi, cái gì cũng không làm tổn thương được, sống vô tư thoải mái biết bao.”
“Nhưng anh đã hủy hoại em rồi.”
Phải làm sao đây? Em thực sự rất sợ, ngày mai khi tỉnh lại ông trời cũng thay đổi rồi, chúng ta phải làm sao đây? Em không muốn chia li…em không muốn ròi xa anh, có thể, chúng ta khôn