Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.
iận, làm vẻ mặt anh có chút dữ tợn.
Phong Cẩm Thành hít một hơi thật sâu, từng chữ từng chữ mà nói: "Em có ý gì?" Giọng nói
tương đối lạnh, dù trong phòng khí ấm đầy đủ, Kê Thanh không tự chủ rùng mình một cái, khẽ cúi đầu, tránh khỏi ánh mắt lạnh thấu xương của anh.
Phong Cẩm Thành hiển nhiên không cho phép cô trốn tránh, đưa tay nắm cằm cô nâng lên, cắn
răng nghiến lợi hỏi: "Kê Thanh, em muốn làm một đôi vợ chồng trên danh nghĩa bằng mặt không bằng lòng với tôi?"
Kê Thanh không thể không ngẩng đầu về phía anh, ánh mắt đóng lại, khẽ gật đầu, rầm một tiếng thật lớn, Kê Thanh sợ hãi vội vàng mở mắt, ánh mắt rơi vào tay phải của anh, sắc mặt trong nháy mắt trắng nhợt.
Phong Cẩm Thành đã buông cô ra, một quả đấm hung hăng nện lên bàn trà thủy tinh, mặt kính thủy tinh công nghiêp đương nhiên không sao, nhưng bình hoa bên trên lại chịu chấn động rơi xuống thảm trải bên dưới, không có vỡ vụn, nước bên trong chảy ra ngoài, hoa hồng sâm banh rơi đầy đất.
Phong Cẩm Thành đứng lên, sống lưng thẳng tắp nhìn cô, thật lâu mới hung ác mà nói: "Kê Thanh, nếu như đây là cô muốn, như vậy tôi thanh toàn cho cô."
Nói xong, xoay người, sải bước đi tới cửa chính, rất nhanh, Kê Thanh nghe thấy tiếng xe rõ ràng, càng lúc càng xa, Kê Thanh khẽ cười nhạt, hình như đây là lần đầu tiên mình thấy anh tức giận đến vậy, vừa rồi, Kê Thanh thậm chí cho rằng anh sẽ đánh cô, mặc dù đó không phải là phong cách của anh, nhưng một cái chớp mắt kia, Kê Thanh có thể cảm nhận rõ ràng, cả người anh tràn ngập bạo lực.
Kê Thanh cúi đầu, nhìn hoa hồng rơi tán loạn trên mặt đất, tất cả giống như bị cô làm hỏng rồi, nhưng cô không như vậy, hai người lại trở lại như trước kia, cô yêu anh, loại sinh hoạt kia trước đây cô vốn dĩ không muốn, đây là chuyện duy nhất cô suy nghĩ ra trong hai năm này.
Phong Cẩm Thành giống như con ruồi mất đầu, lái xe đi loạn, nhiều lần suýt nữa xảy ra tai nạn, cuối cùng dừng lại bên cạnh hồ, dựa vào xe rút ra điếu thuốc trong hộp, tức giận trong lòng mới thoáng dịu xuống.
Cho tới bây giờ Phong Cẩm Thành cũng không thể tin được, người phụ nữ kia trở lại với anh là để làm vợ chồng trên danh nghĩa, vợ chồng trên danh nghĩa. . . . . . Phong Cẩm Thành lần đầu tiên chất vấn năng lực phán đoán của mình, người phụ nữ kia căn bản không thương hắn, đừng nói gì đến thích, cô trở lại là vì đứa nhỏ, có lẽ, còn có bất đắc dĩ không thể không nhượng bộ.
Dù sao cô cũng rất rõ ràng, nếu thật sự tới tòa án ly dị với anh, đối với một chút chỗ tốt cũng
không có, qua hai năm, cô gái nhỏ mềm yếu trong trí nhớ cũng trở nên thực tế rồi.
Phong Cẩm Thành hít một hơi thuốc, mặc cho mùi vị cay nồng từ trong khoang miệng tiến vào, trằn trọc ở trong phổi lần nữa mới chậm rãi khạc ra, hơi khói cùng khí lạnh mờ mịt, trong không khí trong trẻo lạnh lẽo kết thành sương, lại bị tuyết chợt rơi xuống đánh tan.
Phong Cẩm Thành dựa vào đầu xe, khẽ ngửa đầu, không biết bắt đầu từ lúc nào, lo lắng tới tận trưa, rốt cuộc tuyết bắt đầu rơi, tuyết lắt nhắt rơi xuống, đậu vào gương mặt lạnh như băng, cái lạnh đó, giống như trực tiếp xâm nhập tứ chi cốt tủy của anh, lạnh thấu xương.
Mùa đông này lúc trận tuyết rơi xuống đầu tiên, Phong Cẩm Thành cùng Kê Thanh đồng thời cảm nhận được sự lạnh lẽo đến xương tủy đó.
Lúc Diệp Trì chạy tới hội quán, đã là nửa đêm hơn hai giờ, hắn có dễ dàng không? Vợ vừa trở về, hắn còn chưa ôm đủ hôn đủ đâu, hơn nửa đêm ngược lại đạp tuyết chạy tới, ai bảo Cẩm Thành là an hem hắn chứ? Người anh em này gặp rủi ro, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Diệp Trì đẩy mở cửa bao sương, liền bị mùi rượu nồng nặc từ trong tràn qua, quét, không khỏi khẽ thở dài, bao sương to như vậy Phong Cẩm Thành một mình một người, bình thường một tên đàn ông sạch sẽ như thế, lúc này nhìn qua có chút chật vật không chịu nổi.
Diệp Trì chợt suy nghĩ một chút, từ lúc sinh ra cho đến khi khởi nghiệp cũng còn cùng Cẩm Thành lăn lộn một chỗ, đến nay cũng đã hơn ba mươi năm, còn chưa thấy Cẩm Thành như vậy, lần trước vợ cậu ta chạy, Hồ Quân thấy qua một lần, hắn đây là lần đầu, nhìn thấy mà tim có chút xót xa. Đồng thời trong lòng cũng bắt đầu thấy bội phục người phụ nữ mặt mũi mơ hồ trong trí nhớ.
Vợ Cẩm Thành cùng với bọn họ không tính là quá quen, chỉ thấy qua vài lần gặp gỡ, là một cô gái bình thường không thích xã giao lắm, điềm đạm tú nhã có chút xấu hổ, hơn nữa, theo như bọn họ thấy, vợ Cẩm Thành yêu Cẩm Thành, cái loại yên lặng đó, ánh mắt mọi lúc luôn hướng tới Cẩm Thành, kể cả người mù cũng có thể nhìn ra, nếu đã tình chàng ý thiếp, thì đang giày vò cái gì đây? Diệp Trì thật sự là trăm tư khó giải.
Phong Cẩm Thành đã uống đến hồ đồ, cả người tà tà trượt trên mặt ghế sô pha, đưa tay với chai rượu trên bàn, tay chân táy máy, đụng đổ một chai rượu mở nắp, ào một tiếng, rượu đổ trên bàn, theo bàn mà chảy xuống người anh.
Diệp Trì thật sự nhìn không nổi, đi tới, túm lấy anh, Phong Cẩm Thành cứ như không có xương, tựa vào sô pha nghiêng đầu nhìn Diệp Trì một hồi, chợt cười, đưa tay quàng lên cổ Diệp