Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
uy Bình thấy khó chịu, trước đây hắn cũng rất ít khi đi siêu thị, mỗi lần đều là nhanh chóng lấy đồ rồi vội vàng đi tính tiền chạy lấy người, làm sao còn giống như người khác đi một vòng ngắm nghía chọn lựa.
Nhưng hiện tại, nhìn con thỏ nhỏ ở trong đám người ra sức tranh cướp đồ hại giá,khuôn mặt hứng thú phấn khởi phiếm hồng, như hiến vật quý mang đến trước mặt mình…… Niếp Duy Bình đột nhiên cảm thấy như vậy cũng thật tốt, khó trách nhiều người thích đi siêu thị như vậy, cái loại thản nhiên vui sướng bình thường này trước đây khi hắn sống một mình rất ít khi cảm nhận được.
Mua đồ đã rất nhiều, bởi vì siêu thị rất gần nhà nên Niếp Duy Bình không có lái xe, hiện tại đối với đầy xe đồ đạc hắn bất đắc dĩ nhăn mi.
Niếp Duy Bình thở dài nhận mệnh xách bao lớn bao nhỏ, túi nhựa nặng trịch khiến tay cũng đau. Đồ đạc quá nhiều, ngay cả Na Viễn tay cũng cầm cái túi nhỏ.
Cũng chưa thấy là nam nữ khác nhau lại ở dưới cùng một mái nhà mà xấu hổ, buổi tối mới liền cảm thấy……
Niếp Duy Bình là người lạnh lùng cao ngạo, lời nói lại ác độc, tính tình khó chịu có thể dọa rất nhiều người bỏ chạy, cho nên mặc dù cũng có mấy người bạn tốt nhưng đều biết thói quen của hắn nên sẽ không giống anh em tốt tùy tiện bình thường, tùy tùy tiện liền ở nhà đối phương vài ngày.
Vì thế Niếp Duy Bình thời điểm sửa chữa nhà cửa không chút do dự đem một phòng khác không có nhà vệ sinh sửa chữa một phen, chuẩn bị sau này làm thư phòng, nhưng hắn lại có thói quen ở phòng khách ngồi trên sô pha thoái mái mà đọc sách, cho nên thư phòng kia cũng bị xếp xó, hiện tại vừa hay cho Na Na ở.
Trừ bỏ phòng ngủ của Niếp Duy Bình, phòng khách còn có phòng vệ sinh nho nhỏ để khách sử dụng, kính cửa là loại mờ, ban ngày sử dụng không có trở ngại gì, nhưng đến buổi tối dưới ánh đàn chiếu…… Khụ khụ, như ẩn như hiện……
Na Na mang tiểu Viễn tắm rửa xong, giám sát bé cẩn thận đánh răng, sau đó bảo bé ngoan ngoãn lên giường ngủ.
Niếp Duy Bình khụ một tiếng, ra vẻ bình thường hỏi: “Đèn phòng tắm hỏng rồi sao?”
Na Na vội vàng nói: “Không, không có hỏng……”
“Vậy cô tại sao không bật đèn?” Niếp Duy Bình không rõ hỏi: “Không tìm được công tắc?”
Na Na mặt bánh bao khổ sở, hai tay ôm ở trước ngực, rõ ràng biết Niếp Duy Bình ở bên ngoài không nhìn thấy cái gì, nhưng là nhịn không được lui thân thể xấu hổ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Na Na ấp úng không biết nên trả lời thế nào, sau một lúc lâu mới tìm được một cái cớ sứt sẹo: “Ách…… Tôi có thấy! Nhưng không sao…… Chỉ là sống tiết kiệm thôi Aha ha ha…… Không chỉ có tiết kiệm điện, còn bảo vệ môi trường……”
Niếp Duy Bình nhất thời mất hứng, lạnh lùng hừ nói: “Tôi nếu để cho ccoo ở cùng chẳng lẽ còn khắt khe tính toán với cô! Tiền điện nước tôi vẫn có thể trả được!”
Na Na vội vàng giải thích: “Không phải, tôi không phải là ý này…… Chính là, chính là……”
Na Na khóc không ra nước mắt, dùng sức lau mặt, một bộ thấy chết không sờn, nghĩ rằng dù sao đều đã bị nhìn qua, cũng không mất gì, hơn nữa như ẩn như hiện cũng không phải nhìn một cái là ra hết, không có gì không có gì, huống chi Niếp Duy Bình là bác sĩ có kiến thức rộng rãi, là bác sĩ, là bác sĩ……
Trong mắt bác sĩ đều không có tính là gì!
Na Na một bên tự mình an ủi, một bên giơ ngón trỏ bấm công tác ở trên tường, tiếng tách rất nhỏ vang lên như một tiếng sấm giữa trời quang làm cho cô kinh hãi đến mức tim đập bùm bụp, ngọn đèn trong phòng tắm nháy mắt bừng sáng.
Kính mờ trên cửa rõ ràng hiện ra một dáng người, thân hình kiều nhỏ đang ôm lấy ngực, dù đã đưa lưng về phía cửa mà vẫn không nhúc nhích……
Niếp Duy Bình ngẩn người, hồi lâu mới bừng tỉnh đại ngộ, khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện vẻ xấu hổ, cặp mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng tuyết chậm rãi ôn nhu như nước, hơi nước bốc nên lờ mờ, không khí dần dần nóng rực.
Lúc này tâm tư hắn thật giống như con thuyền đang lênh đênh trên dòng sông ấm áp êm đềm, cảm giác ngất ngây say đắm!
Niếp Duy Bình tầm mắt như xuyên thấu cánh cửa thủy tinh mờ ảo để ngắm nhìn làn da như bạch ngọc của Na Na vì hơi nước ấm mà ửng hồng.
Không biết qua bao lâu, Na Na trên người dần dần cảm thấy lạnh, không nhịn được hắt xì một cái, mới giựt mình tỉnh táo lại ánh mắt vội vã dời khởi thân hình kiều diễm khiêu khích bản tính nam nhân kia nữa.
Niếp Duy Bình không tự giác nuốt nuốt nước miếng, thanh âm đều trầm thấp hơn rất nhiều, không hề còn đều đều không cảm xúc nữa.
“Cô…… Tiếp tục tắm đi, đừng để bị cảm……” Niếp Duy Bình nói xong, lưu luyến nhìn chằm chằm cánh cửa, cố ý chậm chạm rời đi.
Chết tiệt!
Trên cánh cửa có thiết kế một tấm màn kéo để che chỗ kính mờ đi…… nhưng là để có thể ngắm nhìn một chút gì đó, hắn chỉ có thể làm như không biết!
Niếp Duy Bình dùng hết ý chí tiến tới cửa phòng ngủ của mình, nhếch môi mỉm cười tà ác.
Hắn mới sẽ không ngốc đi nhắc nhở cô.
Liễu Hạ Huệ cũng không phải là vô năng, chỉ là não tàn triệt để mà thôi!
Không vội, nóng vội sẽ không ăn được bánh bao nóng……