Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
vất vả, chúng ta trở về phòng đi, không cần quấy rầy chú ấy nghỉ ngơi!”
“Không cần đâu ~ giường của chú rất lớn lại thực thoải mái ~ tiểu Viễn cùng với chú ngủ cơ, cũng muốn ngủ cùng cô nhỏ nữa ~”
“Tiểu Viễn nghe lời!” Na Na xấu hổ quẫn bách không dám nhìn tới bác sĩ Niếp, phụng phịu nghiêm khắc nói: “Về phòng của mình ngủ!”
Thịt viên nhỏ bĩu môi, cằm đặt trên cánh tay nhỏ giống như thở dài, ưu thương nhỏ giọng nói: “Chú nguyện ý cùng cháu ngủ thôi ~ đã lâu không được ở với ba mẹ~ ngay cả cô út cùng chú cũng không được sao?”
Na Na nghĩ một năm này tiểu Viễn đều là một mình ngủ, không có người nào kể cho bé những câu chuyện cổ tích trước khi ngủ, cũng không có người ở cùng bé khi nửa đêm giật mình bừng tỉnh mà vỗ về trấn an bé…… Ngay cả một số đêm khi Na Na ngủ cùng bé, đứa nhỏ cũng là gắt gao lôi kéo góc áo cô, nhíumày mà ngủ cực không an ổn.
Na Na không khỏi nghĩ đến cái buổi sáng ấm áp kia, đứa nhỏ tròn vo nằm ghé vào trước ngực người đàn ông, chảy nước miếng mà ngủ, mặt mày giãn ra, trầm tĩnh lại an ổn……
Mặc dù chính mình có làm nhiều thứ nhưng cũng không thể thay thế được.
Tiểu Viễn là đứa bé trai, bản năng sẽ luôn tìm kiếm mục tiêu mà sùng bái, trước kia là sủng ái ba ba không gì làm không được của bé, hiện tại là người chú xấu xa nghiêm khắc lãnh khốc……
Na Na trong lòng đau xót, lời cự tuyệt cũng nói không ra.
Dù sao cũng không phải chưa từng cùng bác sĩ Niếp ngủ qua…… Huống chi ở giữa còn có cách đứa nhỏ nữa, hẳn là không có gì…… đi?
Na Na trông mong nhìn về phía bác sĩ Niếp, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng ngập ngừng nói: “Anh xem, tiểu Viễn không hiểu chuyện như vậy, có thể hay không……”
Niếp Duy Bình không chút để ý khoát tay chặn lại, ngạo nghễ liếc cô một cái, thản nhiên nói: “Cùng nhau ngủ thì có thể, cô chỉ cần kiềm chế đừng xâm phạm tôi là được!”
Na Na: “……”
Rốt cuộc ai là phái yếu đây?!
“Quái thú” to lớn thế nào cũng không phải là cô chứ?
Cô làm sao lại kiềm chế không được ?
Na Na giật gật khóe miệng, hận không thể hung hăng phun nước miếng về phía hắn, thẹn quá thành giận trừng mắt nhìn hắn một cái, xoay người chạy đi tắm rửa. Cửa vừa đóng, thịt viên tròn liền phá ra cười thật to.
Niếp Duy Bình búng tay vào trán bé, tức giận hừ hừ.
Tiểu béo mập tặc tặc lữoi, biểu tình thần thần bí bí nhìn lại, ánh mắt lấp lánh nhỏ giọng nói: “Cháu biết nha ~ chú kỳ thật cũng muốn ngủ cùng cô út đúng không?”
Niếp Duy Bình khóe mắt vừa kéo, mặt không chút thay đổi thân thủ nhanh chóng kháp trụ đứa nhỏ, không chút lưu tình nào mà sờ mà véo.
Trước đó từng đồng giường cộng chẩm qua nhưng là sau khi uống rượu không biết gì, mà lần này không giống như vậy, Na Na trong lòng không được tự nhiên đến đòi mạng, đồng thời lại ẩn ẩn sinh ra một chút chờ mong nho nhỏ cùng hưng phấn khó hiểu.
Thật giống như…… tâm tình ngày đầu tiên cô học đại học, nghĩ kiểu tóc thật đẹp, mặc một bộ đồng phục mới tinh cùng bạn học lưu lại ấn tượng tốt.
Nhưng so với lúc đó là có thêm chút ngượng ngùng khác thường.
Na Na tắm thật lâu, từ đầu đến chân toàn bộ đều cẩn thận chà xát qua một lần, không buông tha bộ vị nào, thậm chí còn ngồi ở trên bồn cầu cắt móng chân.
Na Na đem chính mình tẩy rửa thật thơm tho, ngón tay đều đã nhăn nhúm lại mới dừng, lau khô người rồi mặc áo ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Na Na đứng ở cửa xấu hổ trong chốc lát, chỉ cảm thấy ngây ngốc lại xấu hổ, nghe được thanh âm cháu mình hàm hồ nói ra, vội mượn cơ hội tiến lên, tự nhiên mà đứng trước giường bác sĩ Niếp……
Thịt viên tròn quyệt mông béo đem đầu vùi trong lòng Niếp Duy Bình, mềm mại làm nũng nói: “Cô út vỗ vỗ ~”
Na Na ôn nhu cười cười, tiến towisbeen cạnh bé nằm xuống, nghiêng thân mình đem bé con ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng mà vỗ về sau lưng bé, dỗ dành bé đi vào giấc ngủ.
Bạn nhỏ Na Viễn xoay xoay thân mình tìm tư thế thoải mái rầm rì, biểu tình đều là thỏa mãn say mê, Niếp Duy Bình nhìn mà ghen ghét dữ dội, nhịn lại nhẫn, ghen tuông mười phần mở miệng nói: “Lớn như vậy còn muốn người ru…… Đúng là phụ nữ chứ không phải đàn ông!”
Na Na ngạc nhiên ngẩng đầu, nhỏ giọng phản bác nói: “Nó mới 5 tuổi, vốn không dĩ chưa là đàn ông a……”
Niếp Duy Bình trong lòng càng nghẹn khuất, ghen tị trừng mắt nhìn cái bóng đèn trong lòng cô, tức giận nói: “Năm tuổi cũng là sống khá lâu rồi, như thế nào lại không phải là đàn ông!”
Lời vừa ra khỏi miệng, Niếp Duy Bình liền cảm thấy không đúng.
Quả nhiên, con thỏ nhỏ mặt liền đỏ bừng, ánh mắt bối rối đảo vòng quanh, rõ ràng là nhớ đến cảnh tượng buổi sáng.
Niếp Duy Bình biểu tình hòa hoãn hơn, vừa muốn nói chút chuyện thú vị gì đó để điều tiết không khí, chợt nghe thấy trong lòng con thỏ nhỏ truyền ra tiếng ngáy hạnh phúc an nhàn……
Thằng nhóc tinh lực tràn đầy cũng không chịu nổi ép buộc như vậy, ở trong vòng tay quen thuộc đầy ôn nhu ấm áp rất nhanh liền tiến vào giấc mộng.
Đứa nhỏ mập mạp vẻ mặt hồn nhiên giương miệng, giống như con he