XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1716 lượt.

, thân thể không chịu khống chế run rẩy, thằng oắt con đang ngồi trên ngực vì một phát này mà lăn xuống, cái mông nện thật mạnh nên khuôn mặt tinh tế như tạc tượng của Niếp Duy Bình……
Niếp Duy Bình: “……”
Niếp Duy Bình gian nan kéo cái mông béo kia ra, cáu giận véo thật mạnh vào nó.
Thịt viên nhỏ không có chút tự giác, hét lên một tiếng ôm mông, trừng mắt đen lúng liếng, đôi mắt tràn đầy sự lên án.
“Chú xấu đáng ghét ~ không cho chú chiếm lấy cô út ~”
Niếp Duy Bình ôm cái mũi, kiên cường nhấc người dậy, vừa ngồi dậy liền cảm thấy một cỗ ấm áp dọc theo mũi chậm rãi chảy xuống……
Niếp Duy Bình cái mũi vừa chua xót lại vừa đau, khó chịu đến mức nước mắt đều chảy ra, mở tay ra thì thấy lòng bàn tay một mảnh đỏ tươi!
“Nha ~ Chú chảy máu !”
Bạn nhỏ Na Viễn kinh hô, âm thanh mang theo sự kinh ngạc hiếu kì.
Niếp Duy Bình tức giận trừng mắt nhìn đầu sỏ gây nên một cái, hận nghiến răng, hắn đời trước nhất định thiếu nợ hai cô cháu nhà này, đời này mới phải chịu tra tấn của bọn họ nhiều như vậy!
Niếp Duy Bình ngẩng đầu lên, rút mấy tờ giấy chặn cái mũi, chờ máu không chảy mới quay mặt nhìn về phía con thỏ nhỏ không nói được một lời.
Na Na điềm đạm đáng yêu cuộn mình ở mép giường, đem chăn kéo đến cổ giữ thật chặt, giống như cô gái nhỏ ngây thơ bị ông chú đáng khinh chà đạp qua, vẻ mặt con thỏ nhỏ chấn kinh sợ hãi.
Niếp Duy Bình còn chưa có hé miệng phun ra lời độc, con hỏ nhỏ đã làm biểu tình sướt mướt, khóc không ra nước mắt nhu nhược nói: “Này, thực xin lỗi…… Em, em cam đoan…… Nhất định đem, đem…… chăn gối giặt sạch!”
Niếp Duy Bình ngẩn người, cau mày không rõ.
Na Na bi phẫn vẻ mặt đau khổ, trong mắt đầy xấu hổ và giận dữ, nắm chặt chăn, thanh âm như ruồi kêu: “Em…… Cái kia…… Đến đây……”
Niếp Duy Bình: “……”
Niếp Duy Bình nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, biểu tình phức tạp nhìn cô, ánh mắt nhìn xuống, quả thực nhìn thấy dấu vết kia.
Tối hôm qua quả nhiên không thích hợp phát sinh chuyện gì……
Na Na cảm thấy mặt mình nóng như lửa, xấu hổ và giận dữ gục đầu xuống, cảm thấy chính mình thật sự là không hay ho mà!
Ai biết ngày đầu tiên ngủ ở trên giường bác sĩ Niếp liền làm bẩn ga giường trắng noãn như tuyết của người ta làm dơ !
Kì sinh lý của cô vẫn đều có quy luật, mỗi lần cũng không có cảm giác gì, cũng cực ít đau bụng, thường xuyên không hề có dấu hiệu mà đã tới rồi, thường thường khiến cho cô trở tay không kịp.
Vừa sợ tới mức kích động, nhất thời cảm thấy bụng có cảm giác ấm áp quen thuộc chảy ra, hơi chút giật mình, phía dưới khác thường làm cho cô trước mắt tối đen, nháy mắt tâm đều lạnh.
Bác sĩ…… Đều có bệnh khiết phích đi?
Na Na bụm mặt ở trong lòng kêu rên.
Niếp Duy Bình yên lặng lau đi máu trên mặt, nhìn chằm chằm giấy trong tay dính máu mà ngẩn người.
Như thế nào cái gì đều không có phát sinh lại xảy ra thảm thiết như vậy?






Bạn nhỏ Na Viễn đối với chuyện này không thể lí giải, chỉ biết là chính mình bị xa lánh, mờ mịt nhìn xem bên này lại nhìn xem bên kia, lông mi vừa nhíu, phiết miệng làm nũng hô: “Cô út ~ cháu muốn hư hư ~”
Na Na khó xử cau cái mũi, vẻ mặt cầu xin trông mong nhìn Niếp Duy Bình.
Niếp Duy Bình âm thầm thở dài, xốc lên chăn xuống giường, một phen ôm lấy thịt viên tròn hướng WC đi đến.
Bạn nhỏ Na Viễn ra sức giãy chân, vừa giãy dụa vừa gào khàn cả giọng kháng nghị: “Không cần chú xấu ~ cháu muốn cô út~”
Niếp Duy Bình vốn buồn bực trong lòng đột nhiên cơn tức, nhắm ngay mông bé nâng tay cho một cái tát, tức giận mắng: “Lông cũng chưa dài, không biết giữ ý tứ trước mặt người khác phái lộ ra quái thú sao!”
Na Na ngẩng đầu, theo góc độ chỉ có thể nhìn thấy cái cằm cương nghị của Niếp Duy Bình, giờ phút này lại lộ ra một loại ôn nhu không được tự nhiên.
Niếp Duy Bình nhíu mi, xuyên qua mắt kính trừng mắt nhìn cô một cái, ngữ khí không kiên nhẫn nói: “Lại phát ngốc cái gì! Còn không mau muộn sẽ trừ lương của em!”
Na Na đột nhiên cười rộ lên, khuôn mặt trắng noãn giống như hoa đào, tiên diễm tốt đẹp.
“Bác sĩ Niếp……” Na Na đứng lên kéo tay tiểu Viễn, cúi đầu hỏi: “Hôm nay muốn ăn cái gì nha, em sẽ làm!”
Cô không đủ thông minh, nhưng cũng không có nghĩa cô thực trì độn đến một chút cảm giác đều không có.
Niếp Duy Bình lời nói ác độc, lòng dạ hẹp hòi, ngay cả đứa bé cũng đều phải so đo, cùng mình nói chuyện chưa từng có ôn tồn…… Ngay từ đầu cô nghĩ đến mình bị người ta chướng mắt, nghĩ bác sĩ Niếp chướng mắt mình, nhưng lại phát hiện tất cả đều không phải là như thế.
Tuy rằng bác sĩ Niếp tính tình táo bạo, thường thường trêu cợt cô, nhưng sau khi say rượu lại chiếu cố mình cũng là hắn.
Thời điểm đi làm luôn bị hắn tìm các loại lý do sai sử nô dịch, nhưng đến kì sinh lý kì không đành lòng để cô vất vả cũng là hắn.
Thậm chí khi mình lâm vào khốn cảnh không có lối thoát, hắn chủ động vươn tay khẳng khái cho phép mình mang theo tiểu Viễn tiến dần từng bước, hắn rõ ràng chán ghét trẻ nhỏ làm ầm ĩ nhưng lại ôn nhu dỗ tiểu Viễn ngủ, hắn l