Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
ại đúng là ác thanh ác khí làm trẻ nhỏ sợ tới mức oa oa khóc lớn.
Na Na hiểu được, sau lưng bác sĩ Niếp hung tàn lãnh khốc ôn nhu như thế nào.
Cô cảm kích lại vô lực hồi báo, nói lời cảm tạ thì nói dễ lắm, ngay cả cô đều cảm thấy không có ý nghĩa.
Na Na biết chính mình rất vô dụng, không giúp được bác sĩ Niếp cái gì, chỉ có thể cố gắng thật nhiều trong phạm vi khả năng của mình, một chút báo đáp ôn nhu của hắn.
Niếp Duy Bình cũng không biết Na Na trong lòng nghĩ gì, buổi sáng máu me làm cho tâm tình của hắn thật không tốt.
Mới bước vào thang máy liền nhìn đến mấy hộ lý đang nhỏ nhẹ buôn chuyện về Ngụy Triết, Niếp Duy Bình tâm tình nhất thời từ thật không tốt chuyển sang giông bão đầy trời, độ ấm quanh thân giảm đến cực điểm chuyển sang chế độ băng hóa.
Cười cũng thật dối trá a!
Niếp Duy Bình trong lòng cười lạnh, nhìn xem năm ba người tụ tập bình luận bộ dáng Ngụy Triết, một đám mê trai đầu óc choáng váng không kiến thức, đứng vây quanh hắn cười khanh khách run rẩy hết cả người.
Na Na theo tầm mắt hắn nhìn qua, kinh hỉ bật thốt lên hô: “Ngụy Triết!”
Ngụy Triết quay đầu nhìn qua, cùng máy hộ lý chung quanh nói hai câu, cười hướng bên này đi tới.
“Na na!” Ngụy Triết ôn nhu cười sung sướng, nhìn đến bên người cô giống như môn thần canh cửa ánh mắt hung ác, tươi cười dừng một chút, gật đầu hô,“…… Tiểu Bình cũng đến đây!”
Na Na cười hỏi: “Ngụy Triết, anh tìm tôi có việc?”
Ngụy Triết lắc lắc đầu: “Cô sao vậy? Trước đó cô không phải nói có việc muốn tìm tôi sao, đợi cô vài ngày thế nào lại một chút động tĩnh đều không có !”
Na Na thế này mới giật mình nhớ tới, mấy ngày hôm trước cô là muốn nhờ Ngụy Triết giúp đỡ, không nghĩ tới sau đó lại lo việc dọn tới ở cùng bác sĩ Niếp, hai ngày nay lại quên cùng hắn giải thích.
Na Na vỗ vỗ đầu chính mình, áy náy xin lỗi nói: “Thật sự là thực xin lỗi, tôi đã quên……”
Ngụy Triết ôn nhu cười cười: “Không có việc gì! Vấn đề giải quyết sao?”
Na Na gật gật đầu, cảm kích nhìn người đàn ông bên cạnh không nói được một lời, mỉm cười nói: “Đã không có việc gì nữa, cám ơn anh Ngụy Triết!”
Niếp Duy Bình mắt lạnh nhìn bọn họ vui vẻ tán gẫu càng ngày càng nhiệt tình, trong lòng một trận tiếp một trận không được tự nhiên.
Con thỏ nhỏ thật đúng là một chút kiến thức cũng đều không có, mới nói mấy câu liền u u mê mê phân không rõ đông tây nam bắc!
Nhìn bộ dáng cười ngây ngô không ngừng kia, thật sự là…… Mất mặt xấu hổ!
Ngụy Triết đứng ở trên hành lang, dẫn dắt đề tài liên tục, tươi cười như xuân phong, từ từ thổi ra gương mặt tươi cười như hoa của Na Na.
Niếp Duy Bình ánh mắt sau cặp kính chợt lóe, đột nhiên ôn nhu cười rộ lên.
Na Na trong lòng giật mình, nhất thời cảm thấy da gà nổi lên……
Niếp Duy Bình không chút để ý nhìn Ngụy Triết một cái, thâm âm nhẹ nhàng nói: “Buổi sáng anh có giải phẫu, khả năng sẽ muộn một chút mới tan tầm, em chờ anh một lát, cùng đi nhà trẻ đón đứa nhỏ!”
Na Na đột nhiên trừng lớn mắt, không dám tin nhìn hắn.
Niếp Duy Bình biểu tình tự nhiên, tựa như một người chồng đã thành hôn nhiều năm, không coi ai ra gì nâng tay lên ôn nhu thân thiết xoa tóc cô.
Na Na kinh ngạc cương cứng ở tại chỗ không nhúc nhích.
Ngụy Triết tươi cười chậm rãi phai nhạt đi.
Niếp Duy Bình ánh mắt liếc qua, trong lòng cười đắc ý, hai tay nhét túi chậm rãi hướng văn phòng mà đi.
Na Na xấu hổ không biết nói cái gì cho phải, trong lòng sinh ra một chút chột dạ quái dị, ấp úng mở miệng nói: “Ngụy Triết, tôi……”
Ngụy Triết ôn nhu đánh gãy lời cô: “Không có việc gì, tôi tin tưởng cô không hề có lý do…… Bác sĩ Niếp không xấu, chính là tính tình quá lớn, ủy khuất cô cùng tiểu Viễn !”
Ngụy Triết cũng không ngốc, hơi suy ngĩ liền đoán ra mọi chuyện.Tuy rằng hắn cho tới bây giờ cũng không tìm hiểu qua, nhưng theo vài cô nói của Na Na cũng hiểu biết một chút, chắc là cô gặp khó khăn gì đó không thể không một mình chăm sóc cháu nhỏ, vì vậy mới chỉ tạm thời ở nhờ nhà Niếp Duy Bình.
Na Na nhẹ nhàng thở ra, mắt nhìn bảng điện tử trên tường nói: “Không có việc gì thì tôi đi trước đây.”
Ngụy Triết thu hồi suy nghĩ như không có việc gì cười gật đầu: “Đi đi, tôi cũng đi làm!”
Na Na thay đổi đồ hộ lý, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Niếp Duy Bình sắc mặt không tốt đứng ở bên ngoài.
Na Na hoảng sợ, ôm ngực, không hiểu sao lại có chút chột dạ, lúng ta lúng túng mở miệng hỏi: “Làm sao vậy……”
Niếp Duy Bình không nói một lời nhìn chằm chằm cô thật lâu, trên mặt biểu tình biến ảo như là đang ẩn nhẫn cái gì đó, ngay cả thái dương gân xanh đều nhảy cả lên.
Hồi lâu, Niếp Duy Bình mới không được tự nhiên mở miệng, ác thanh ác khí ra mệnh lệnh: “Thừa lúc còn nóng, uống!”
Nói xong, động tác thô bạo nhét bình giữ ấm vào trong lòng Na Na.
Na Na sửng sốt, vừa muốn nói cái gì đó, Niếp Duy Bình đã không quay đầu lại mà rời khỏi, thắt lưng thẳng đứng cứng ngắc, đi lại vội vàng, giống đang trốn tránh cái gì, hơi có chút cảm giác hoảng loạn.
Na Na mở bình, hơi nóng hôi hổi nháy mắt tỏa ra, đập vào mặt là hương thuốc làm c