Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

.
Kỳ thật, chỉ cần nhu thuận an tĩnh bên cạnh mình như vậy là được……
Niếp Duy Bình nhìn nhìn, đột nhiên ma xui quỷ khiến nói ra: “Em về sau liền đi theo anh đi.”
Na Na sửng sốt, ngẩng đầu mờ mịt nhìn hắn: “Hả?”
Niếp Duy Bình chuyển tầm mắt, nhìn chằm chằm màn hình máy tính thản nhiên nói: “Đi theo anh làm việc…… Thời điểm anh làm giải phẫu em cũng theo luôn, thời điểm ở phòng khám bệnh em hỗ trợ, đi ra ngoài khám em cũng đi theo……”
“Nhưng là…… Em còn có mấy khoa phải thay đổi liên tục a!” Na Na uyển chuyển nhắc nhở nói: “Hơn nữa tương lai em sẽ đi tới khoa nào cũng là bệnh viện quyết định……”
Niếp Duy Bình sắc mặt trầm xuống: “Em không muốn?”
Na Na không biết nên nói như thế nào, đành nhỏ giọng nói: “Không phải vấn đề em có muốn hay không mà là như vậy là không được a……”
“Em đồng ý là được!” Niếp Duy Bình không chút để ý cắt đứt lời cô: “Chuyện này không cần em lo lắng!”
Na Na nghĩ nghĩ, dù sao bệnh viện cũng không có người nào là hộ lý lại chuyên môn đi theo một bác sĩ, nghĩ thấy chắc là bác sĩ Niếp cảm thấy mình làm tốt, nhất thời phấn khởi nhưng cũng không để tâm lắm.
Lưu Mân đợi không bao lâu, Na Na liền ôm đống bệnh án trở lại, không chỉ có hoàn thành nhiệm vụ mà ngay cả bệnh án tử vong tối hôm qua cũng đều mang đến.
Lưu Mân kiểm tra cả đống giấy tờ thật dày một chút rồi quay sang Trần Tiệp bên cạnh chậc chậc lấy làm kỳ lạ nói: “Na na cô nương thật đúng là báu vật của tầng mười bảy a! Có con bé ở đây, ngay cả từ ngữ kết luận tử vong bác sĩ Niếp dùng đều thật sinh động khác thường nha!”
Trần Tiệp tò mò liếc mắt một cái, cười nói: “Thật là, bác sĩ Niếp với cái tính tình kia cũng chỉ có Na Na khống chế được…… Bất quá, ai bảo quan hệ của họ không giống với chúng ta a!”
Chuyện của Niếp Duy Bình với Na Na đã đồn đãi tám nhảm truyền ra từ lâu, mọi người đều yên lặng kính ngưỡng người đã thu phục bác sĩ Niếp là Na Na, sau đó không chút khách khí lần lượt đẩy cô gái nhỏ đi ngăn cản lửa đạn của bác sĩ Niếp.
Từ khi có Na Na, tầng mười bảy liền hài hòa thuận khí, ngay cả người luôn luôn làm thần long thấy đầu không thấy đuôi chủ nhiệm vĩ đại cũng thấy được cuộc sống tốt đẹp hơn.
Mấy chuyện này Na Na hoàn toàn không biết, vẫn là con ong mật nhỏ cần cù lao động, vui vẻ hoạt bát chăm chỉ làm việc, một chút cũng không phát hiện bản thân đã bị coi là bảo vật trấn ma thú, được mọi người sử dụng để điều hòa không khí bên người Niếp Duy Bình.






Khoa giải phẫu thần kinh là nơi phiêu lưu nhất trong bệnh viện, não bộ cùng tuỷ sống là hệ thần kinh trung ương điều khiển mọi hành động suy nghĩ của con người, chúng không chỉ phức tạp tinh tế mà chúng còn không có khả năng phục hồi như cũ, cho nên phần lớn tổn thương đều không thể nghịch tính, một khi đã sinh ra liền gây cho người bệnh thống khổ không thể vãn hồi.
Bình thường khi làm phẫu thuật một ca nào đó, nếu các bác sĩ ngoại khoa có một sai lầm nho nhỏ nhưng cơ quan bị tổn thương đó không có dấu hiệu bất thường gì thì sẽ không bị tính toán truy cứu điểm gì. Nhưng nếu chẳng may động chạm hay làm đứt một dây thần kinh nào đó thì vĩnh viễn không thể sửa sai nối khớp hoàn hảo lại được……
Cho nên, bác sĩ khoa giải phẫu thần kinh đều gánh vác trách nhiệm cùng áp lực tính thần rất lớn, dù chỉ một cái sơ sẩy rất nhỏ đều sẽ tạo thành thương tổn vĩnh viễn không thể cứu chữa.
Đây là phòng có nhiều phiêu lưu nhất cũng có nghĩa là tỉ lệ tử vong cũng cao nhất.
Ở vị trí hiện tại của Niếp Duy Bình dù hắn có thông minh hơn người, thiên phú cực cao nhưng mỗi ngày vẫn có những sinh mệnh từ trên tay hắn mà trôi đi.
Cửa bị một lực mạnh đẩy tung ra, Niếp Duy Bình bất mãn nhíu mày: “Chuyện gì? Mèo truy chó rượt hay sao mà chạy gấp như vậy?”
Na Na thở phì phò căm giận hỏi: “Vì sao lại ngừng trị liệu ở phòng theo dõi đặc biệt?”
Niếp Duy Bình không cho là đúng đáp: “Đã qua bốn mươi tám giờ đồng hồ rồi, cậu ta còn không tỉnh, không nên tiếp tục chiếm giường bệnh.”
“Nhưng cậu ấy còn chưa có chết!” Nghe thấy âm thanh đạm mạc lạnh lùng trả lời làm cho Na Na đột nhiên trở nên kích động: “Cậu ấy còn sống, còn có người nhà…… Anh vì sao lại buông tay chứ?”
Niếp Duy Bình bị cô làm cho hoảng sợ, ôm ngực cười lạnh nói: “Em sáng nay xuất môn không uống thuốc? Đây là lại nổi cơn điên gì!”
Na Na khuôn mặt nhỏ nhắn trướng đỏ bừng, ánh mắt trừng thật lớn, con ngươi đen bóng giống như có ngọn lửa thiêu đốt, có một loại cảm xúc không biết tên.
“Không thể buông tay! Rõ ràng các số liệu kiểm tra đã ổn định…… Mới qua hai ngày, vì sao lại không cố gắng thêm một chút?”
Niếp Duy Bình tiếp tục vội vàng làm việc của mình, lạnh lùng nói: “Dựa theo quy định, với tình huống này của cậu ta có rất ít khả năng tỉnh lại, người nhà cũng đã đồng ý kí tên, có thể sắp xếp đến nơi an dưỡng hoặc là trực tiếp buông tay……”
“Em biết!” Na Na lớn tiếng nói,“Nơi an dưỡng…… Đến nơi đó thì còn có hy vọng gì? Nói cho cùng cũng chỉ là trạm trung chuyển tuyên cáo tử vong!”
Người bị bố trí tới nơi a