Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1728 lượt.

ìn hồi lâu, mới chậm rãi nhìn rõ gương mặt Ngụy Triết đang tràn đầy lo lắng.
“Na Na, cô làm sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Na Na thì thào mở miệng: “Ngụy Triết?”
“Là tôi! Cô có khỏe không? Chỗ nào không thoải mái?”
Ngụy Triết ôm cô đi đến cái ghế dưới một tàng cây râm mát rồi ngồi xuống, sờ sờ cái trán của cô thân thiết hỏi.
Na Na chậm rãi bình tĩnh trở lại, lắc lắc đầu nói: “Tôi không sao……”
Ngụy Triết cẩn thận xem xét cô, làm sao mà lại nhìn không ra cô vừa mới khóc, nhưng cũng không nói ra mà ôn hòa cười nói: “Không có việc gì là tốt rồi…… Đừng sợ, có vấn đề gì thì cứ tìm tôi, không có gì là giải quyết không được!”
Na Na chần chờ nhìn hắn: “Nếu…… Anh có một người rất quan trọng đang hôn mê bất tỉnh, bác sĩ đề nghị từ bỏ trị liệu để người đó tự sinh tự diệt, anh có thể lựa chọn kiên trì hay không?”
Ngụy Triết cười cười, không đáp hỏi lại: “Có phải hôm nay có bệnh nhân bị từ bỏ trị liệu hay không?”
Na Na trầm mặc một lát, gật gật đầu, đơn giản kể lại tình huống bệnh nhân giường số 3.
Ngụy Triết an tĩnh nghe xong, ánh mắt ôn nhu nhìn cô, thở dài nói: “Nếu là tôi, chỉ sợ cũng làm không được chuyện từ bỏ…… Sống chết là chuyện thường tình, có ai lại muốn không còn được gặp lại người thân bạn bè của mình đâu!”
Na Na cảm động lây cười khổ: “Không ai có thể ngoan độc hạ quyết tâm làm theo ý mình mà quyết định cái chết cho người khác…… Chẳng sợ không có hi vọng, nếu có dù chỉ là một chút hy vọng cũng sẽ dùng hết sức mình mà giữ lại!”
Ngụy Triết gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhẹ giọng khuyên giải nói: “Cho nên Niếp Duy Bình làm như vậy là không có tình người, nhưng theo góc độ của một bác sĩ, cậu ấy làm như vậy cũng là không có gì đáng trách…… Trước mắt tình thế xã hội chính là như thế, Niếp Duy Bình mặc dù có tâm cũng vô lực thay đổi, chỉ có thể khuất phục trước sự thật, cậu ấy cũng không có làm sai cái gì.”
Na Na mê mang nhìn hắn: “Như vậy được sao? Nếu như không tốt…… Vì sao mọi người đều không thay đổi?”
Ngụy Triết sửng sốt, không khỏi rơi vào trầm tư.
Đúng vậy, chế độ này rõ ràng đã sớm bị người ta lên án như vậy, cơ hồ mọi người bệnh đều bất mãn với thể chế chữa bệnh hiện nay, nhưng vì sao người nhà bệnh nhân lại không tìm biện pháp thay đổi?
Ngụy Triết trong đầu mơ hồ hiện lên một cái ý tưởng, giống như cách hắn vẫn tìm mục tiêu muốn tiếp cận rất xa……
Na Na đột nhiên thở dài nặng nề, rầu rĩ mở miệng hỏi: “Có phải các bác sĩ đều máu lạnh như thế?”
Ngay cả bác sĩ Niếp cũng không ngoại lệ……
Ngụy Triết phục hồi lại tinh thần, cười ôn nhu nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Nếu như không làm cho bản thân sắt đá hơn vậy những bác sĩ kia làm thế nào có thể ra tay với bệnh nhân đây? Không ai trời sinh mà lạnh lùng vô tình, bọn họ cũng là đã thấy qua quá nhiều sinh tử bệnh tật nên chết lặng mà thôi.”
Chết lặng là có thể bất nhân sao!
Na Na rối rắm nhíu mày, cô cũng biết là mình đang có chút cố tình gây sự, nhưng cô chính là không thể trơ mắt nhìn một người trẻ tuổi như vậy mà sinh mạng lại dễ dàng bị buông tha…… Đặc biệt, người buông tay lại là bác sĩ Niếp người mà cô luôn tin tưởng kì vọng nhất!
Na Na đột nhiên cảm thấy, cô có thể chấp nhận khuyết điểm của bất kì người nào, nhưng không cách nào chịu được bác sĩ Niếp làm cho cô thất vọng……
“Đừng để tâm vào chuyện vụn vặt !” Ngụy Triết nhìn khuôn mặt cô nhăn nhó đau khổ suy tư, không khỏi cười cười vỗ vỗ vai cô, thuận miệng an ủi nói: “Về sau gặp chuyện như vậy nhiều thì từ từ cô sẽ hiểu được !”
Na Na nghe nói như thế trong lòng lại có chút không thoải mái, lại vẫn miễn cưỡng cười trừ một cái: “Cám ơn anh đã khai đạo cho tôi…… Tôi còn phải đi làm, đi về trước !”
Thời điểm Na Na trở lại phòng, bệnh nhân giường số 3 đã mất.
Giường bệnh nhỏ hẹp đã sạch sẽ, dụng cụ theo dõi đã sửa sang lại xếp gọn một bên, tùy thời có thể có bệnh nhân mới vào dùng, trong phòng bệnh những người khác đang làm việc của mình, thật giống như trước đó chưa từng có người ở tại đây trên giường này đau khổ giãy dụa giữa sự sống và cái chết.
Na Na trong nháy mắt cảm thấy trái tim như treo ở giữa không trung, sau xúc động là sự sợ hãi tương lai mịt mờ không thôi, cô thất thần xoay người lại đối diện là đôi mắt lạnh lùng của Niếp Duy Bình.
Niếp Duy Bình không nhanh không chậm bước đến, trong tay cầm cái gì đó đưa tới trước mặt cô, thanh âm bình bình nói: “Đây là giấy tờ xác nhận tự nguyện, trước khi giải phẫu cũng đã ký qua…… Đây là do người nhà bệnh nhân giường số 3 tự tay viết và kí tên, đồng ý dừng hoạt động thiết bị, từ bỏ mọi trị liệu!”
Na Na yên lặng nhìn hồi lâu, khó khăn mở miệng nói: “…… Thực xin lỗi, em không nên chỉ trích anh……”
Niếp Duy Bình nhướng mày, thản nhiên nhắc nhở: “Chú ý cảm xúc của em, nơi này là bệnh viện không nên ảnh hưởng đến công việc của mình!”
Na Na ngẩng đầu, ánh mắt ướt sũng đều là thuần khiết, khẩn cấp túm lấy tay hắn hỏi: “Bác sĩ Niếp, nói cho em biết anh làm như thế nào?”
Na Na dù không nói rõ ràng nhưng Niếp Duy Bình vẫn hiểu được.
“Rất đơn giản…… Em đem thời gian cùng tinh lực lãng phí trên