Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
sinh mệnh không thể cứu được, chẳng thà khởi động lại tinh thần đi cứu chữa nhiều người khác.” Niếp Duy Bình dừng một chút, khuôn mặt tuấn dật đột nhiên lộ ra mệt mỏi, ngữ khí đạm mạc tiếp tục nói: “Anh từng nghe qua một câu ngạn ngữ: Người người khóc tại đám tang, đám tang không nên tiến tới ngành công nghiệp.”
Na Na giật mình thật sự suy nghĩ về lời nói này.
Niếp Duy Bình nhìn bộ dáng của cô, có tâm an ủi lại biết đây là một trở ngại mà mỗi một người trong nghề y đều phải trải qua.
Chẳng qua người khác không có bướng bỉnh như vậy, không giống như con thỏ nhỏ ngốc nghếch si đần này, cô sự thật có quá nhiều lí tưởng tốt đẹp, những nhận định như vậy sẽ khó mà thay đổi được.
Niếp Duy Bình trong lòng thở dài, quyết tâm ngoan tuyệt, sắc mặt đông lạnh bước qua bên cạnh cô.
Bạn nhỏ Na Viễn mẫn cảm nhận thấy được sự bất thường.
Cô út cùng chú thời điểm ăn cơm thật an tĩnh cũng không nói chuyện, ngay cả không khí cũng trở nên là lạ.
Na Viễn nuốt vào miệng một thìa cơm với trứng cút kho thật đầy, chớp đôi mắt to nhìn xem người này lại xem xét người kia, ngẩng đầu tò mò hỏi: “Cô út ~ chú ~ các người cãi nhau sao?”
Na Na động tác dừng lại một chút, ngẩng đầu vụng trộm nhìn người đàn ông đối diện vẻ mặt thờ ơ một cái, miễn cưỡng cười cười trấn an bé nói: “Không thể nào! Nhanh lên ăn đi, cơm đều đã nguội!”
Na Viễn quyệt miệng xúc đầy thìa cơm há mồm nhét vào, nghi hoặc vươn tay béo chỉ chỉ nói: “Nhưng là…… Không có cãi nhau vì sao hai người lại không nói chuyện nha?”
Tiểu hài tử đều không hiểu hết những lời nói chứa ẩn ý, không rõ lời giận dữ của Niếp Duy Bình nói là có ý gì, nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng là cô út rất buồn nha ~”
Niếp Duy Bình nhất thời cả giận nói: “Cô ấy mà khổ sở?! Người bị mắng là chú! Chú mới là người phải thương tâm!”
Niếp Duy Bình ngay từ bé đã là thiên chi kiêu tử (con giời), thuận buồm xuôi gió trở thành tân binh của khoa ngoại khó tránh khỏi cao ngạo tự phụ, đối với những người khác thường thô lỗ không để trong mắt nên làm sao có thể suy nghĩ đến ý kiến của người khác!
Nhưng người duy nhất hắn để ở trong lòng lại có thể chỉ trích hắn như vậy…… Đến bây giờ cũng chưa có ai dám đối với hắn như vậy đâu.
Niếp Duy Bình “thương tâm” không phải do bị nói là đạo đức giả, không phải do bị khiếu nại dẫn đến tức giận mà là do người đã nói ra làm cho hắn cảm thấy bản thân bị tổn thương sâu sắc.
Trong tính toán lâu dài của hắn là muốn đưa người nào đó tới dưới sự ấp ủ bảo hộ của mình nhằm tránh một số thời điểm không thể đoán ra trong tương lai, nhưng nào ngờ cô ấy lại có thể nói lời làm bản thân hắn khó chịu như thế……
Niếp Duy Bình tràn đầy nhiệt huyết lại bị một chậu nước lạnh đổ xuống lạnh thấu tâm can.
Hắn đã đi cả một quãng đường thật dài mới phát hiện ra bản thân muốn được tay trong tay với người đó, nhưng mà hắn đã lang thang qua nhiều ngã ba ngã tư đầy hỗn loạn mà vẫn chưa thấy đích đến của con đường này, nó giống như dòng sông dài chảy xiết mà không ai chỉ đường dẫn lối cho hắn.
Niếp Duy Bình hiếm khi u buồn, cảm xúc sầu não còn chưa bộc phát toàn diện liền cảm thấy trên mặt ươn ướt mềm mại làm hắn nhanh chóng phục hồi tinh thần lại.
Thằng nhóc này đang ngồi trèo trên người hắn, cái miệng nó vẫn áp trên mặt hắn tiến hành nụ hôn an ủi thân thiết, cái mặt nộn nộn đáng yêu cứ dụ dụ vào cổ hắn thể hiện sự thân thiết khó nói nên lời.
“Chú chú đừng thương tâm ~ cháu có biện pháp làm cho chú cùng cô út hòa hảo ~”
Niếp Duy Bình toàn bộ tâm từ mềm mại, thịt viên nhỏ ấm áp trong lòng như tỏa ra hơi sữa, thật hồn nhiên thật tinh khiết.
Niếp Duy Bình nhéo nhéo hai má bé, không nghiêm túc cười nói: “Tiểu hỗn đản, cháu có thể có biện pháp gì!”
Bạn nhỏ Na Viễn liền mất hứng, tay mân mê khóe miệng nhỏ kháng nghị: “Cô út hiểu rõ cháu nhất ~ cô sẽ đồng ý với cháu là cùng cháu hòa hảo ~”
Na Na thu dọn xong lại tìm không được tiểu Viễn, biết là bé nhất định lại dính với bác sĩ Niếp.
Nói cũng lạ, tiểu tử kia cùng bác sĩ Niếp giống như trời sinh đối nghịch, hai người thường thường khi ở cùng nhau sẽ ngây thơ mà tranh chấp. Đứa nhỏ vô luận thế nào thì cái lưỡi cùng thể lực vẫn đều kém xa bác sĩ Niếp, thường thường bị khi dễ đến mức nước mắt lưng tròng, ủy khuất chạy đến bên cạnh cô muốn được an ủi.
Nhưng là mặc kệ hai người đối chọi như thế nào đi chăng nữa, đứa bé vẫn luôn nhớ ăn không nhớ đánh, chỉ chớp mắt liền mặt mày hớn hở dính vào bác sĩ Niếp, chơi đùa ầm ĩ không ngớt.
Na Na do dự mãi, thẳng đến khi nghe thấy tiểu Viễn gọi mình mới cố lấy dũng khí đẩy cửa ra.
Niếp Duy Bình sắc mặt nhìn không ra cái gì, tựa vào đầu giường một bàn tay bị Na Viễn ôm nghịch, một bàn tay ung dung cầm tạp chí.
Na Na khụ một tiếng: “Tiểu Viễn nên đi ngủ thôi, chúng ta trở về phòng đi!”
Bánh bao mũm mĩm đang nắm bàn tay to của Niếp Duy Bình chơi đùa hứng khởi, lắc lắc đầu nói: “Không cần đâu ~ cô út, chú…… Chúng ta ba người không phải vẫn cùng ngủ trên giường lớn sao?”
Na Na