Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1724 lượt.

n dưỡng kỳ thật đã cam chịu buông tha trị liệu, không còn có thể đi ra, qua không bao lâu sẽ bị trực tiếp đưa tới nhà tang lễ.
Niếp Duy Bình quay sang nhìn cô, thản nhiên hỏi: “Vậy em nói nên làm sao bây giờ? Cậu ta có lẽ sẽ hôn mê tám năm mười năm cũng đều chưa chắc tỉnh lại, anh có thể bố trí cho cậu ta một giường bệnh trị liệu nhưng nhà cậu ta gánh vác được viện phí cao ngất ngưởng đó không?”
Một câu đã làm Na Na không thể phản bác.
Niếp Duy Bình trong lòng than nhỏ, người trẻ tuổi mới vào xã hội rốt cuộc vẫn là quá mức thiên chân!
Qua hồi lâu, Na Na ngẩng mặt lên, đôi mắt ửng đỏ nhẹ giọng hỏi: “Anh có cái quyền gì mà quyết định sinh tử của người khác?”
Niếp Duy Bình nao nao kinh ngạc nhìn về phía cô.
Na Na nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt mơ hồ như nhìn về xa xưa, giống như xuyên thấu qua hắn mà chất vấn bác sĩ trong thiên hạ, ngữ khí thì thào mang theo áp bách cùng tuyệt vọng.
“Cậu ấy từ lúc tai nạn giao thông tới đây, cũng không có chết ở trên bàn giải phẫu…… Cậu ấy cố gắng kiên trì như vậy, các người có lý do gì mà lại buông tay cậu ấy?”
Na Na càng nói càng kích động, hai mắt xuất hiện nước mắt mông lung nhưng cũng không che mờ được đôi con ngươi đen bóng mà ngược lại giọt nước đó lại làm nó thêm lấp lánh.
“Cậu ấy còn có người nhà! Cậu ấy làm sao có thể buông tay để lại người nhà nỗi thống khổ như vậy? Cậu ấy còn trẻ tuổi như vậy làm sao lại cam tâm chết đi như vậy……”
“Bình tĩnh một chút!” Niếp Duy Bình nắm bả vai cô quát: “Anh là bác sĩ, không phải thần! Trị bệnh trị không được mệnh!”
“Nhưng cậu ấy còn sống!”
“Cậu ta có tỉnh lại sao?” Niếp Duy Bình sắc mặt cực lãnh, khí thế bức người hỏi: “Cậu ta như vậy cùng đã chết có cái gì khác nhau? Như vậy sẽ không là gáng nặng đè lên người nhà của cậu ta, cũng có thể để cậu ấy ra đi an tâm hơn!”
“Nói bậy!” Na Na cố sức cậy tay hắn ra, từng bước từng bước lui ra phía sau tức giận nói: “Đay chỉ là cái cớ của anh! Uổng công tôi nghĩ anh là bác sĩ tốt…… Không nghĩ tới anh lại là loại lang băm vì duy trì lợi ích mà làm hại mạng người! Anh! Anh…… Anh không xứng với tấm áo blue trắng mặc trên người này!”
Sự chỉ trích chửi rủa không chút khách khí như vậy Niếp Duy Bình lại không hề tức giận, ngược lại hắn chậm rãi tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn cô bằng trầm ổn lý trí như một chậu nước lạnh, dần dần gọi lại Na Na đang chìm trong bi phẫn oán hận.
Niếp Duy Bình chờ cô yên tĩnh mới bình tĩnh mở miệng: “Mỗi một người mới vừa ra trường đều giống em, lòng mang chí khí mang giấc mộng trở thành người hành y tế thế. Không ai không muốn làm một bác sĩ tốt được người người tôn kính sùng bái, nhưng sự thật thì như thế nào, chỉ khi tình huống đáng chán ghét nhất là chuyển xấu em cũng không thể không cúi đầu! Anh không có vĩ đại vô tư như vậy, làm không được cái việc quên mình vì người, nhưng anh có thể không thẹn với lương tâm, nhiều người chết trên tay anh như vậy anh lại chưa bao giờ ngủ không yên!”
Niếp Duy Bình ngữ khí thản nhiên hỏi: “Em nói anh không xứng với cái bộ quần áo này…… Như vậy, em nói cho anh biết làm như thế nào mới xứng với cái áo blue trắng này?”
Na Na bị hỏi liền trầm mặc gắt gao cắn môi, đột nhiên nước mắt rớt xuống.
Niếp Duy Bình trong lòng hoảng hốt, trước kia cũng không phải không mắng qua người ta đến phát khóc, nhưng bộ dạng tuyệt vọng lại cực kỳ bi ai mà không tiếng động rơi lệ, hắn còn chưa từng gặp qua.
Niếp Duy Bình mày nhăn lại, chân tay có chút luống cuống bối rối, muốn an ủi lại không biết nên nói như thế nào cho tốt, hắn căng thẳng khẩn trương liền há mồm quát hỏi: “Khóc cái gì?”
Na Na thương tâm đến cực điểm nhìn hắn, trong ánh mắt kia hàm chứa thống khổ đã xâm nhập đến cốt tủy, thật giống như…… khi sắp chết đuối mà cố gắng dãy dụa có túm lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, cái ánh mắt tuyệt vọng nhìn trời đất, trong ánh mắt đó là sự hi cọng cuối cùng cũng tiêu tan.
Niếp Duy Bình trái tim đau đớn dữ dội, giống như có thứ gì đó đâm thật sâu vào nơi mềm yếu nhất của trái tim mình, ngay cả hô hấp cũng đều thật đau đớn.
Niếp Duy Bình hít vào một hơi, cố gắng hòa hoãn ngữ khí, không được tự nhiên nhẹ giọng dỗ dành: “Đừng khóc…… Vì cái gì mà khổ sở, nói cho anh biết được không?”
Nói xong, Niếp Duy Bình vươn tay, đầu ngón tay vừa mới chạm vào mặt cô đã bị hất mạnh ra.
Na Na dùng sức hất mạnh tay hắn ra tựa như hắn là rắn rết quấy nhiễu rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Niếp Duy Bình gương mặt lạnh lẽo, trên mu bàn tay nhức nhức mà run rẩy, đầu ngón tay lạnh lẽo, dấu sau cặp kính là đôi mắt u sầu tràn ngập thê lương.
Na Na suy nghĩ hỗn loạn, tránh ánh mắt kinh ngạc của người khác, bụm mặt vội vàng chạy xuống tầng.
Kỳ thật…… lời bác sĩ Niếp nói là có đạo lý, nhưng cô chính là không có cách nào chấp nhận!
Làm sao lại có thể chấp nhận?
Người còn đang nằm ở nơi an dưỡng kia, còn cần cô cứu mà……
Na Na từ ngoại khoa đi ra chạy không mục đích, tinh thần hoảng hốt đột ngột bị người ta bắt lấy cánh tay, theo đà liền rơi vào một cái ôm ấm áp.
Na Na trừng hai mắt không có tiêu điểm nh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t