Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
lại sùng bái nhìn bàn tay hắn di chuyển con dao, run sợ mở miệng nói: “Bác sĩ Niếp thật lợi hại!”
“Quá khen!” Niếp Duy Bình uy hiếp nhìn cô ấy, thâm ý cười nói: “Nếu không cẩn thận có thể trượt tay bay đi…… cắm thẳng vào yết hầu người khác!”
Cô gái nhỏ rụt cổ cười gượng nói: “Bác sĩ Niếp lại nói đùa, ha ha……”
Niếp Duy Bình ngón tay dùng sức bắn ra, dao nhỏ xoay tròn bay lên sau đó chuẩn xác dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy chuôi dao.
“Có vấn đề nghĩ không ra nên tinh thần tôi sẽ không thể tập trung……” Niếp Duy Bình chậm rãi cười, nhẹ giọng trấn an nói: “Cô yên tâm, mặc dù nếu cô có bị cắt yết hầu, tôi cũng có thể kịp thời đặt ống khí quản cho cô…… Cam đoan cứu sống cô!”
Cô gái nhỏ thức thời cầu xin tha thứ: “Bác sĩ Niếp anh có vấn đề gì cứ nói đi!”
Niếp Duy Bình vừa lòng cười rộ lên: “Thật sự là cô gái tốt! Như vậy…… Hiện tại là đang có lời đồn gì sao, làm cho mọi người lại đột nhiên chú ý đến tôi như vậy?”
Hộ lý nhỏ thành thật trả lời: “Cũng không có gì, chỉ là nghe mọi người nói rằng bác sĩ Niếp anh…… nhất châm kiến huyết……”
“Nhất châm kiến huyết?” Niếp Duy Bình nhăn mi.
Cô gái nhỏ liếc nhìn hạ thân hắn mọi cái rồi vội vàng mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, thành khẩn vuốt mông ngựa: “Bác sĩ Niếp, nói thật tôi cảm thấy với khí lực này của anh…… Dù thế nào cũng không thể thật sự nhỏ như châm! Đây khẳng định là ai đó ghen tị với anh, cố ý bịa đặt để bôi đen hình tượng cao lớn vĩ đại của anh……”
Niếp Duy Bình đen mặt xoay người, độ ấm trong mắt chợt thấp đến cực độ, trên tay sức lực vừa chuyển con dao nhỏ tinh chuẩn bắn vào trong bồn phát ra tiếng bụp nước bắn tung tóe.
Hộ lý nhỏ ôm ngực, trong lòng còn sợ hãi thì thào tự nói: “Đáng sợ, xem ra đồn đãi là thật, bằng không sao lại co thể thẹn quá hóa giận đâu……”
Na Na mới hết bận rộn, vừa ngồi xuống chưa kịp thở một hơi đã bị một người đàn ông ở đâu xông đến kéo đi.
Na Na tứ chi giãy giụa kêu lên đầy sợ hãi: “Làm sao a, còn chưa có tan tầm đâu……”
Niếp Duy Bình cũng không để ý đến cô, đem người kéo vào phòng trực ban, sau đó đóng cửa lại nghe tiếng tách một cái koas cửa phòng.
Trong phòng không bật đèn, mặc dù vẫn đang là ban ngày nhưng vì đang ở bệnh viện nên có vẻ u ám hơn.
Niếp Duy Bình vẻ mặt bình tĩnh chậm rãi tới gần, Na Na cuối cùng nhìn ra vẻ không thích hợp, bộ dạng thâm trầm như sắp tính sổ, đây rõ ràng không phải chuyện tốt!
Na Na sợ hãi lui về sau hai bước, nghĩ nghĩ chính mình lại không có làm chuyện gì có lỗi với hắn, liền thua người không thua thế ưỡn ngực trợn tròn mắt hỏi: “Anh muốn làm gì?”
“Làm gì?” Niếp Duy Bình cười lạnh: “Củng cố cho em kiến thức về uy lực của định, hải, thần, châm!” (gậy như ý của Tôn Ngộ Không nha)
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Bác sĩ Niếp bắt tay vào làm việc, lạnh lùng uy hiếp: “Nói! Hài lòng hay không?”
Con thỏ nhỏ chịu khổ vì bị chà đạp nước mắt giàn giụa: “Thỏa mãn thỏa mãn! Bác sĩ Niếp uy vũ hùng tráng!”
Niếp Duy Bình thanh âm xấu xa: “Thỏa mãn của em là cái gì?”
Con thỏ nhọ lệ rơi đầy mặt: “Định hải thần châm……”
“Nói to nữa lên! Bên ngoài người ta nghe không được!”
Na Na ủy khuất che mặt, bi thương mà hét lên: “Định, hải, thần, châm”
Nhược nhược nhắc nhở bác sĩ Niếp, định hải thần châm là gậy như ý, có thể to lớn đến mức chống trời từ đáy biển, cũng có thể nhỏ như một cái lông nhét vào lỗ tai…… Bác sĩ Niếp xin tha mạng ta sai lầm rồi a a a a a ~
Na Na mờ mịt “A” một tiếng: “Định hải thần châm là cái gì?”
Niếp Duy Bình lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, chậm rãi cởi bỏ cúc áo động tác tiêu sái đem áo blue trắng cởi ra.
Na Na cảnh giác lui ra phía sau: “Anh cởi quần áo để làm chi?”
Niếp Duy Bình hừ một tiếng rồi tiến lại gần, con thỏ nhỏ thịt nhiều sờ nắn thật tốt mà đầu óc rõ ràng là không đủ dùng, trong phòng trực ban nho nhỏ còn cố tình tìm chỗ mà trốn, nhưng chỉ mới lui lại hai bước đã đến bên mép giường vừa đúng lúc làm nơi để hắn thực thi giáo dục!
Niếp Duy Bình động tác nhanh chóng rút dây lưng, hai tay cởi áo thun trên người tùy tiện vứt sang một bên, lồng ngực tinh tráng thiếu chút nữa làm con thỏ nhỏ hoa mắt chóng mặt.
“A”
Tiếng thét thảm thiết kinh thiên động địa thiếu chút nữa đem Niếp Duy Bình mềm ra.
Sự thật chứng minh…… Mặc dù là con thỏ nhỏ mềm mại ngoan ngoãn cũng không phải dễ dàng bị đẩy ngã như vậy!
Phòng trực ban điều kiện không sai, có bàn có giường có điều hòa, nhưng giường kia là giường tầng kiểu cũ, Na Na sau khi ngã về đằng sau, gáy trực tiếp va vào tường bụp một tiếng vang dội.
Niếp Duy Bình sắc mặt cứng đờ thần sắc kích động tiến về phía trước đem cô kéo lại ôm vào trong ngực.
“Để anh nhìn xem thế nào rồi……”
Na Na ôm đầu, hai mắt đẫm lệ nức nở không chịu buông tay.
Niếp Duy Bình nóng nảy kéo tay cô ra nhẹ nhàng sờ sờ gáy của cô, quả nhiên đập đến sưng u một cục thật to.
“A, đau –”
Na Na khóc thút thít âm thanh ủy khuất kêu lên: “Đừng nhúc nhích, đau……”
Niếp Duy Bình buông tay ra, không thể xoa nếu không