XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

ười đều là người lớn, có cái gì mà thẹn thùng…… Đúng rồi, Niếp Tiểu Bình kỹ thuật thế nào?”
Na Na nghe cô ấy nói câu trước thập phần đứng đắn sắc mặt cũng dịu đi, nhưng câu sau lại làm cho gương mặt cô cứng đờ hoàn toàn hết chỗ nói rồi.
Lưu Mân lấy khửu tay đẩy đẩy cô: “Đừng có nhỏ nhen như vậy, nói xem nào! Ai nha chúng ta còn cái gì chưa thấy qua, huống chi chị đây là người từng trải, con cũng đều lớn rồi……”
“Đúng vậy, y tá trưởng con chị cũng đã lớn như vậy, còn có cái gì không biết đâu, sao còn hỏi gì nữa!” Na Na nhìn một cái xem thường, nhịn không được phun ra câu trào phúng.
“Ôi!” Lưu Mân vui vẻ: “Mới qua một đêm, miệng liền lưu loát nha! Quả nhiên gần mực thì đen, rất có phong phạm của Niếp Tiểu Bình!”
Na Na bất đắc dĩ nhìn cô ấy: “Y tá trưởng, chị không vội à?”
“Đương nhiên vội nha, cho nên em đừng trì hoãn nữa mau nói ra, tối hôm qua cảm giác thế nào?” Lưu Mân sờ sờ cằm, cảm khái nói: “Niếp Tiểu Bình nhàm chán như vậy, suốt ngày lỗ mũi hướng lên trời…… Chị thực hoài nghi thời điểm hắn ở trên giường cũng có cái bộ dạng mặt thanh như vậy a!”
Vừa mới nghĩ đến đó Lưu Mân hung hăng run rẩy vẻ mặt chán ghét nói: “Vừa thấy bộ dạng của Niếp Tiểu Bình kia, chị liền hận không thể đám cho nó một phát!”
Na Na quả thực muốn bạo phát rồi, ở trong lòng như muốn phát điên lao tới đập đầu xuống đất.
Kỳ thật tầng mười bảy mới là trung tâm thần kinh nha! Cô ngay từ đầu đã vào sai phòng đúng không? đúng không???
Na Na tuyệt vọng ôm mặt, đứng trước Lưu y tá trưởng không ngừng bát quái đành bất đắc dĩ thuận theo, mất một lúc lâu mới nghẹn ra được một câu: “Còn có thể thế nào nữa? Cũng chỉ như vậy! Cũng không có gì đặc biệt……”
Lưu Mân không hài lòng: “Như vậy là loại nào a? Rốt cuộc là dục tiên dục tử hay là sống không bằng chết a?”
Na Na đỏ mặt nghĩ nghĩ, vắt hết óc mới tìm được một câu có vẻ chuẩn xác để hình dung: “Nhất châm kiến huyết……” (kim khâu á)
Rất hoang đường, rất tà ác, rất hỗn độn !
Na Na cũng không phải không biết xấu hổ mà cẩn thận hồi tưởng lại, liền nhớ tới buổi sáng nhìn trên ga giường nhăn nhúm là vài vệt máu loang lổ cùng dấu vết hoan ái…… Hình ảnh dâm tà làm cho người ta không dám nhìn thẳng!
Đừng coi thường trí tưởng tượng của phụ nữ, chỉ vỏn vẹn có một câu như vậy Lưu Mân đã miên man suy nghĩ rất nhiều, hai mắt hưng phấn tỏa sáng, bật ra tiếng cười rợn gai ốc sau đó vừa lòng mở cửa đi ra.
Na Na không rõ đây là làm sao nhưng mà với các đồng nghiệp ở khoa giải phẫu thần kinh thường thường sẽ có hành vi cùng tinh thần thác loạn cô cũng đã tập thành thói quen, vội vàng bước đi làm công việc của mình.
Niếp Duy Bình kiểm tra phòng xong trực tiếp đi phòng giải phẫu, khi đang đăng kí ghi chép hắn cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Y tá phụ trách ghi chép cùng y tá trưởng ánh mắt quỷ dị theo dõi hắn, vẻ mặt tươi cười đáng khinh lại ái muội.
Niếp Duy Bình bất động thanh sắc, lãnh đạm buông bút bước vào phòng giải phẫu.
Thời điểm thay quần áo gặp bác sĩ ở khoa gây mê, Niếp Duy Bình gật gật đầu chào hỏi.
Sau đó lại cảm thấy có ánh mắt thường thường ngó chính mình.
Niếp Duy Bình gương mặt băng giá, lạnh lùng hỏi: “Có vấn đề?”
Bác sĩ gây mê vội vàng lắc đầu, tươi cười lộ ra sự kỳ quái…… Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày cảm thấy sự thương hại?
Niếp Duy Bình mặc kệ mấy người đó, đeo khẩu trang và mũ liền đi vào.
Phòng phẫu thuật chuẩn bị rất tốt, dụng cụ đã được hộ lý kiểm tra chuẩn bị, Bác sĩ gây mê giúp điều chỉnh hô hấp cùng túi truyền…… Một phòng người đang làm việc của mình thấy hắn đến đều ngừng tay bắt đầu làm việc chính, sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía…… hạ thể của hắn.
Niếp Duy Bình bước chậm lại một chút, không hiểu sao lại có loại xúc động muốn bạo phát……
Niếp Duy Bình hí mắt, bình tĩnh đi vào.
Dường như không có việc gì làm xong giải phẫu, tháo găng tay kí giấy, gật gật đầu dẫn đầu rời đi.
Ánh mắt cổ quái, thời điểm giải phẫu không khí lại quỷ dị…… Niếp Duy Bình không phải đứa ngốc tự nhiên sẽ phát hiện ra vấn đề.
Hộ lý chuẩn bị dụng cụ bình thường đều là người mới hoặc là thực tập sinh hay chỉ là hộ lý vừa tốt nghiệp.
Sau khi kiểm kê xong dụng cụ, hộ lý sẽ dựa theo yêu cầu mà sắp xếp đem cất trả lại phòng sát khuẩn.
Cô gái nhỏ trực ca đem đồ thả vào bồn nước, vừa cầm lấy bàn chải chợt nghe từ phía sau truyền đến một tiếng ho khan.
Niếp Duy Bình u ám ôm ngực mà đứng đó, cô gái nhỏ sợ tới mức thiếu chút nữa thét chói tai.
“Niếp, Niếp, bác sĩ Niếp!” Hộ lý nhỏ lắp bấp hỏi: “Anh, anh còn chưa đi ạ……”
Niếp Duy Bình mỉm cười: “Đúng vậy, đột nhiên nhớ tới còn có việc nên chưa đi.”
Niếp Duy Bình không biết từ nơi nào lấy ra một cái dao phẫu thuật, con dao sắc bén giữa những ngón tay thon dài linh hoạt chuyển động, ánh sáng chiếu vào lóe ra hàn ý đáng sợ.
Chưa kể đến một thân mặc đồ giải phẫu đội mũ đeo khẩu trang, người đàn ông từ đầu đến chân trang bị kín mít lại không chút để ý đem dao ra nghịch, ánh mắt lại vô tình đạm mạc. Khí thế lãnh khốc nguy hiểm giống như sát thủ thần bí.
Hộ lý nhỏ sợ hãi