XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

r>Niếp Duy Bình vừa mắc áo khoác vừa nói: “Mới gọi cho Lưu y tá trưởng rồi, thằng bé bị Trần Tiệp mang về nhà, co ấy hôm nay đi làm sẽ đưa nó đến bệnh viện, chúng ta vừa lúc đón nó đưa đến nhà trẻ luôn.”
Thời gian có vẻ gấp, cũng may Trần Tiệp tới sớm, Na Na vừa tới bệnh viện vội vàng vào phòng hộ lý, tiểu tử kia đang ngoan ngoãn ngồi ở ghế trên.
“Tiểu Viễn……” Na Na áy náy sờ sờ đầu bé, vừa muốn đem chuyện đêm qua bỏ bé lại mà giải thích thì chỉ thấy bé ngẩng đầu tròn mắt nhìn cô, ánh mắt mở thật to sáng long lanh không chút ủy khuất lên án.
Thịt viên nhỏ hai mắt tỏa sáng, vội vàng túm góc áo Na Na, thanh âm trẻ con non nớt tràn ngập chờ mong, thanh âm trong trẻo vang vọng khăp phòng.
“Cô út cô út ~ cô cùng chú sinh em gái cho cháu đâu ~”
Na Na: “……”
Bạn nhỏ Na Viễn không phát giác ra cô út của mình đang rối loạn, trong lòng tràn đầy hi vọng về em gái nhỏ đáng yêu, vội vàng thúc giục nói: “Nhanh lên a ~ đem em gái cho cháu chơi……”
Na Na chớp mắt phản ứng lại, nhanh chóng bịt mồm bé lại ngăn không cho mở miệng, vẻ mặt sắp hỏng mất hỏi: “Ai nói cho cháu là có em gái nhỏ!”
Tiểu tử kia nghiêng đầu ra sức đem miệng tránh đi, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ là em trai nhỏ?”
Nói xong còn kèm theo vẻ mặt thất vọng, không tình nguyện mà chấp nhận nói: “Được rồi được rồi, tuy rằng cháu thích em gái nhỏ xinh đẹp ~ nhưng mà em trai nhỏ nếu nghe lời cháu cũng sẽ thích nha ~”
“Chú muốn biết……” Trầm mặc hồi lâu Niếp Duy Bình rốt cục mở miệng, vẻ mặt đứng đắn chậm rãi hỏi: “Con chú dựa vào cái gì phải nghe lời cháu?”
Na Na: “……”
Đây là trọng điểm sao? Đây mà là trọng điểm sao?? Phải không?! phải không?!!
Bác sĩ Niếp anh học nhiều về y thế chẳng lẽ lại không biết mới một đêm làm sao có thể sinh ra ngay một đứa nhỏ!
Thần a, mau bảo thiên lôi trực tiếp đánh chết cô đi!
Na Na sắp bị hai người làm cho phát điên rồi, sợ hãi khi lời nói sau còn kinh khủng hơn lời nói trước, phát điên dậm chân nói: “Thời gian sắp muộn tới nơi rồi, tiểu Viễn nhanh lên chút, cô đưa cháu đi nhà trẻ!”
“Nhưng là……”
“Không có nhưng nhị gì cả!” Na Na trảm đinh chém sắt đánh gãy lời bé, lôi kéo bé nói: “Nhanh không sẽ đến muộn!”
Na Viễn mất hứng mân mê miệng.
Niếp Duy Bình mỉm cười, khó có ôn nhu vỗ vỗ đầu bé, an ủi nói: “Đừng có gấp, em trai em gái đều đã có!”
Na Na: “……”
“Chú thật tốt ~” Tiểu tử kia cười tủm tỉm thân thiết ôm cổ hắn, ở trên mặt Niếp Duy Bình hon một cái vang dội, sau đó đôi mắt nhỏ mang theo vài phần khinh thường đắc ý tà nghễ liếc nhìn Na Na, cái mũi nhỏ kiêu ngạo hừ một tiếng.
Niếp Duy Bình thập phần hưởng thụ cười rộ lên.
Na Na chỉ cảm thấy thật đau đầu, không khỏi nói hỏi ông trời cô rốt cuộc là đã tạo nghiệt gì mới có thể bị ép buộc muốn mất nửa cái mạngthế này, mới sáng sớm đã bị hai con người ngây thơ này độc hại!
Hôm nay…… Làm sao có thể trôi qua đây!






Na Na đưa tiểu Viễn đi nhà trẻ rồi vội vàng trở về đúng lúc giao ban kết thúc.
Niếp Duy Bình hướng ra cửa không chút để ý mà liếc mắt một cái, mày khẽ nhúc nhích, cử chỉ vốn luôn chậm rãi lại nhanh chóng đứng lên ôm lấy bệnh án bước nhanh ra ngoài.
“Không phải bảo em chậm chậm một chút sao? Tại sao lại không nghe lời hả?” Niếp Duy Bình ngữ khí mang chút oán trách lại ôn nhu làm cho Na Na tóc gáy dựng thẳng, đầu đầy mờ mịt trừng mắt nhìn hắn.
Niếp Duy Bình ánh mắt chợt lóe, khóe môi đầy ý cười phát ra nhu tình như nước: “Tối hôm qua có chút khống chế không được, vất vả cho em…… Là anh không tốt!”
Na Na sắc mặt nhanh chóng đỏ lên, xấu hổ ảo não hung hăng ai oan liếc mắt nhìn hắn, đã không có thật sự hoài thai đứa nhỏ mà vẫn còn làm bộ làm tịch như vậy sao! Còn diễn đến nghiện !
Trầm mặc một lát, Ngụy Triết thở dài hỏi: “Na na, cô có nghĩ tới……”
“Hả?” Na Na nghe hắn nói một nửa lại đột nhiên dừng lại, tò mò hỏi: “Nghĩ tới cái gì?”
Ngụy Triết gian nan cười lắc đầu: “Không có gì…… Tôi còn có việc, đi trước!”
Ngụy Triết vội vàng xoay người bước đi, đã bỏ qua rất nhiều cơ hội nên cảm thấy cũng khó nói nên lời, nói ra cũng chỉ tăng thêm khổ sở.
Na Na không rõ cho nên chỉ nhún vai cũng không nghĩ nhiều, hôm nay là ngày Trương chủ nhiệm khám bệnh, người đăng kí để ông ấy khám rất đông, bệnh nhân đăng kí nằm viện cũng nhiều, một lát nữa khẳng định sẽ rất bận rộn.
Na Na mới vừa đi đến phòng hộ lý đã bị Lưu Mân kéo vào phòng thuốc.
“Làm sao vậy y tá trưởng?”
Lưu Mân đóng cửa, cười cười vẻ bát quái lôi kéo cô ngồi xuống, hòa ái dễ gần cười hỏi: “Na na à, tối hôm qua bác sĩ Niếp…… thành công ?”
Đáng thương cho cô gái nhỏ thành thật liền đứng ngồi không yên, đỏ mặt ấp úng nửa ngày nghẹn không ra được một chữ.
Nhìn bộ dạng thẹn thùng vô hạn này của cô, hơn nữa sáng nay tinh thần của bác sĩ Niếp lại tốt đến khác thường, Lưu Mân còn không đoán ra được sao, nhất thời cười đến không có ý tốt.
Na Na nóng nảy, thẹn quá thành giận hô lên: “Y tá trưởng!”
Lưu Mân vỗ vỗ người cô, nhịn cười nói: “Được rồi được rồi, mọi ng