The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

một đôi tay vuốt ve ngực cậu, không linh hoạt nhưng lại biết đốt lửa.
Tiếp theo đó, là biến hóa rất nhỏ của cậu.
Hiệu quả của homerun, quả nhiên là homerun.






Đến khi mặt trời vừa mọc chiếu ánh nắng vào phòng, Nhất Thế vẫn còn chóng mặt. Cô bóp trán, cảm giác bản thân vừa trải qua cuộc sống làm cu-li không thể tin được, làm cô mệt đến nỗi eo đau lưng nhức. Cô hé mắt ra, đúng lúc liếc thấy tấm lưng trần của con trai trên giường mình? Nhất Thế hoảng hồn, hít sâu một hơi, thiếu điều muốn thét lên. Lúc cô giật mình ngồi bật dậy thì, ngỡ ngàng phát hiện toàn thân trần truồng, lộ ra cơ thể con gái chưa trưởng thành. Cô vội vàng kéo chăn che lại, cố sức nhớ xem rốt cuộc tối hôm qua mình đã làm gì?
Trí nhớ cô quay lại trong bóng tối ngày hôm qua. Hình như cô rất muốn có người ôm cô. Lúc cô chạm vào giường thì toàn thân đột nhiên nóng hừng hực khiến cô muốn tìm thứ gì đó giúp cô đè ép phản ứng sinh lý nhưng cô lại không biết đó là gì. Trong lúc cô hết sức hoảng loạn, cô sờ phải làn da mềm mịn như ngọc, mát hơn tay cô rất nhiều. Đột nhiên cô muốn nhiều hơn, thế là cô từ từ nhích người, dán lên nước da mát lạnh hơn cô kia.
Đột nhiên có người túm bàn tay không biết thân phận của cô, miệng rì rầm, “Đừng sờ.”
Nhưng cô muốn sờ. Cô không nghe người kia nói, trực tiếp áp mặt lên ngực người ta, làm cho mặt mình mát đôi chút. Mãi đến lúc cơ thể cô dần dần không khống chế được, muốn nhiều hơn nữa.
….
“Ừ, trừ eo hơi đau ra.” Cậu không tự nhiên lắm, tiếp tục uống sữa.
Nhất Thế nuốt ực nước miếng xuống bụng, giả vờ ngây dại cười cười, “Tối hôm qua tớ ngủ ngon lắm, ngủ một mạch đến sáng.”
Tống An Thần hơi giật mình nhìn cô.
“Ha ha” Nhất Thế bị cái nhìn “chăm chú” của cậu làm nổi da gà, cố sức né tránh ánh mắt cậu. “Ài, ai kêu hôm qua cậu uống say rồi bò lên giường tớ ngủ. Cậu leo lên cái nệm Simmons của ba tớ mà ngủ thì đâu có đau lưng đâu.”
Cậu không nhịn được cau mày, hơi oán giận, “Cũng không biết là ai…”
“Á…” Nhà đối diện cách vách truyền đến tiếng thét chói tai, là Lâm Nhược Hàm. Mặt Tống An Thần biến sắc, hoảng hốt chạy về. Nhất Thế cũng bám theo sau. Lúc tiếng gào khóc thất thanh tiếng nọ nối tiếp tiếng kia vang lên trong phòng Tống An Thần thì cứ cảm giác có gì đó không đúng.
Lâm Nhược Hàm không ngủ trong phòng mình, chạy đến phòng Tống An Thần làm gì?
Lúc Tống An Thần mở cửa ra thì, kinh hoàng rồi. Nhất Thế bám đuôi theo sau, nhìn thấy cảnh tượng đó cũng hoảng hồn ngây ra. Sao lại xảy ra chuyện này, còn thành cặp nữa? Chỉ thấy Lâm Nhược Hàm ôm chăn, toàn thân lõa lồ ngồi trên giường khóc rống lên.
Nhưng trong phòng chỉ có một mình cô ta, không thấy bóng dáng người con trai nào khác. Cả căn phòng bị quậy tung lên, chăn vất bừa bãi trên nền nhà, ngăn kéo bị lật lên, quần áo nát bươm không chịu nổi, sọt rác còn có một cái bao cao su. Tình cảnh này không thể khiến người ta không liên tưởng tới chuyện không ai muốn nghĩ nhất.
Tống An Thần không nói tiếng nào, bấm điện thoại gọi thẳng cho Hòa Tấn. Nhận điện thoại lại là bảo mẫu của nhà cậu ta, nói tối qua cậu ta say bét nhè, giờ vẫn chưa tỉnh. Lúc này lòng Tống An Thần đã lạnh hơn nửa, im lặng nhìn Lâm Nhược Hàm đang khóc nức nở, muốn bước lên an ủi, Lâm Nhược Hàm lại hung tợn trừng cậu, gào khóc thảm thiết. Tống An Thần muốn lau nước mắt giúp cô, lại bị cô kích động cào cho một vết đỏ dài ngoằng, “Tôi hận anh, tôi hận anh chết đi được.”
Tống An Thần mím môi, “Xin lỗi.”
“Bốp!” Cô vung tay tát vào mặt Tống An Thần, gương mặt trắng nõn lập tức xuất hiện năm dấu tay. Lâm Nhược Hàm khóc càng lúc càng dữ, “Đều tại anh vứt tôi lại, anh không phải người.”
Tống An Thần im lặng, không nói một lời. Nhất Thế thấy đau lòng, vừa bước qua lại thấy Lâm Nhược Hàm phát điên chửi mình, “Chị là đồ hồ li tinh, nhất định là ngày hôm qua chị dụ dỗ anh trai tôi đến nhà chị, nếu không chị…” Cô không nói tiếp nữa, giống như đột nhiên có người bóp cổ cô vậy, làm cô không thể nói nổi.
“Các người đều cút đi cho tôi, tôi không muốn thấy các người.” Cô kích động bịt lỗ tai mình, cực kỳ điên cuồng.
Tống An Thần kéo Nhất Thế, ra hiệu cô đi ra. Hai người ra khỏi phòng, ai nấy đều trầm mặc. Tống An Thần hết sức nặng nề, nói: “Chuyện này, phải nói cho ba biết.”
“Cậu… cậu ấy rốt cuộc bị ai…” Nhất Thế còn chưa hỏi xong, điện thoại cô vang lên, là Hòa Tấn. Cô lập tức nhận điện thoại, đầu kia truyền đến giọng nói lờ đờ ngái ngủ của Hòa Tấn, “Tìm tớ có chuyện gì?”
“Hôm qua cậu có đưa Lâm Nhược Hàm về nhà không?”
Tống An Thần vừa nghe là Hòa Tấn, lập tức giành lấy điện thoại, “Hòa Tấn, không phải trước khi về tớ đã dặn cậu phải đưa em gái tớ về nhà sao? Rốt cuộc cậu có đưa nó về nhà hay không?”
“Có mà.” Hòa Tấn không hiểu ra sao, “Có điều lúc đó tớ uống hơi say, em gái cậu cũng uống nhiều quá, một mình tớ căn bản không thể đưa cô ấy về nhà, nên tìm bạn của anh chàng bartender, tên tóc vàng ấy cùng đưa cô ấy về nhà.”
“Cậu đưa nó về nhà chứ?”
“Tớ đưa tới dưới lầu. Lúc đó t