Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
thấy anh, cô gọi khẽ một tiếng, chạy vội tới.
“Sư huynh.”
Ngôn Hành nghiêng mặt qua nhìn, ánh mắt hơi lóe lên. Anh nhấc chân đi về phía cô, cười nhẹ, “Em cũng to gan thật, không sợ bị đuổi sao?’
Nhất Thế lườm anh, rõ ràng không thích kiểu đùa này, cô đi thẳng vào vấn đề, “Chẳng lẽ anh không biết bình thường em trai anh thích đi đâu sao?”
Chẳng qua còn là trẻ vị thành niên thì có đến chỗ này không? Nhất Thế tỏ vẻ hoài nghi nhưng Ngôn Hành lại cười, “Thật ra có thể đi xem thử.”
“Phụt!” Nhất Thế >_
Đêm nay, ánh trăng thật đẹp. Dưới ánh trăng trắng lóa, Nhất Thế yên lặng nhìn người đàn ông ấy. Chỉ thấy Tống An Thần dập tắt điếu thuốc trong tay, đứng dậy, chuẩn bị lên xe. Nhưng khoảnh khắc quay đầu, liếc thấy Nhất Thế đứng đó không xa, hai người cứ vậy nhìn nhau.
Ánh mắt anh không hề gợn sóng, giống như mặt nước hồ sắp đối phó với mưa bão, hiện giờ rất bình tĩnh, chờ từng con sóng lăn tăn nổi lên. Tống An Thần bỏ ý định mở cửa xe, đi về phía cô. Nhất Thế ngập ngừng, theo phản xạ lùi lại một bước.
Khoảng cách giữa hai người không tới ba mét, anh dừng lại, lẳng lặng nhìn cô, cười cười.
Trong mắt Nhất Thế, nụ cười này thật kỳ quái, làm cô có cảm giác hết hồn, cô há miệng, không biết xấu hổ cười khan: “Em trai Tống đến đây tìm chị à?”
Anh nhướng mày, chân mày hơi nhúc nhích, Nhất Thế nhìn hồi lâu không thấy gì nổi giận, anh mới nói: “Tôi đến xem trăng sáng.”
Cô cắn răng, “Vậy đi lên nhà tôi ăn.”
“Được.” Anh bắt đầu cười lại, đáy mắt đầy quyến rũ.
Nhất Thế lườm anh, dở khóc dở cười. Cô dẫn Tống An Thần lên lầu nhưng đáy lòng cứ có cảm giác khó chịu. Anh là trúc mã của cô, là con trai của bạn chí cốt của ba cô, cô muốn tránh xa anh thì không tránh được, mà muốn lại gần lại không có dũng khí.
Vừa vào nhà, Nhất Thế mở đèn, nhưng ấn thế nào cũng không sáng, phòng ốc tối thui. Nhất Thế trợn mắt, không phải hư rồi chứ. Tống An Thần đứng sau lưng nói: “Hình như đèn chân không của nhà em đứt dây rồi.”
“Chắc vậy. Anh chờ chút, tôi bắc thang lên thay.” Nhất Thế vui vẻ thay giày, mở một bóng đèn khác lên, chạy lên sân thượng lấy thang xuống. Nhất Thế vừa bê thang lên xoay người lại thì thấy Tống An Thần đứng ngay cửa, đón lấy cái thang trong tay cô, im lặng bê vào phòng khách đặt phía dưới bóng đèn.
Anh nói: “Loại chuyện này, đàn ông làm tốt hơn.” Nói xong cởi áo khoác đưa cho cô, leo lên thang, “Đưa bóng đèn cho tôi.”
Nhất Thế ngơ ngác, hoàn toàn chìm đắm trong ấm áp đột nhiên kéo đến. Cô giật mình, vội vàng lấy bóng đèn trong tay đưa cho anh. Anh nhận lấy bóng, bắt đầu lắp vào. Đột nhiên điện thoại reo lên, trong căn phòng yên tĩnh mà tối om nghe cực kỳ nhức óc.
“Nghe giúp tôi một chút.” Tống An Thần đứng trên đầu cô nói.
Nhất Thế lật đật mò tìm điện thoại trong áo khoác của anh, tiện thể liếc màn hình điện thoại một cái. Ủa? Là La Lạc Thi sao?
Cô ấn nút nghe, đặt bên tai trả lời, “A lô?”
“Cô là ai? Tống An Thần đâu?” Đầu dây bên kia tỏ rõ không vui.
Nhất Thế liếc mắt nhìn Tống An Thần ở trên cao, thành thật đáp, “Anh ấy ở phía trên tôi.”
“Cái gì? Các người đang… đang làm cái gì…” Đầu dây bên kia run rẩy, Nhất Thế định trả lời cô ta, không ngờ “tút tút”, có chết không cơ chứ, điện thoại của Tống An Thần hết pin.
Cô hết cách nhún vai, chung quanh đột nhiên bị đèn rọi sáng, bóng đèn đã thay xong rồi. Ánh đèn chiếu lên mặt Tống An Thần, có thể nhìn thấy vẻ mặt sâu xa khó hiểu của anh một cách rõ ràng, chậm rãi leo xuống, mỉm cười nhìn cô đầy ẩn ý, “Vừa rồi ai gọi điện thoại vậy?”
“La Lạc Thi.”
“Ồ? Thế nên tôi mới ở trên em?” Tống An Thần cười cười nhìn cô chòng chọc.
Nhất Thế bị nụ cười này của anh giữ chặt, lúc này mới nhận ra vừa rồi mình nói chuyện mờ ám cỡ nào. Cô há hốc miệng, ngập ngừng: “Thật ra… ý tôi là anh leo ở phía trên tôi.”
Cô lại bắt đầu nói năng lộn xộn. Cô nghiến răng, không biết nên nói thế nào mới được. Tống An Thần chẳng mấy khi cảm thấy tâm tình vui vẻ thế này, mỉm cười cho qua, cầm lấy áo và điện thoại trong tay cô, hỏi: “Em có đồ sạc pin không?”
“Có.” Nhất Thế chạy vào phòng lấy đồ sạc đưa cho anh, may mà cùng một kiểu. Tống An Thần cắm điện, khởi động lại điện thoại, một loạt tiếng báo tin nhắn đến dồn dập. Nhất Thế chớp mắt, điện thoại tắt còn chưa đến mười phút mà, tin nhắn nhiều như vậy? Thật đúng là vội. Cô lẩm bẩm một tiếng, chỉ thấy Tống An Thần mở xem từng tin một xong bấm điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng con gái. Tống An Thần nhỏ giọng nói chuyện, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Nhất Thế, cười như không cười.
“Lúc đó, quả thật tôi ở phía trên.” Tống An Thần mỉm cười nhìn Nhất Thế, trong mắt mang theo ái muội mập mờ, Nhất Thế thẹn hết chỗ nói, không mở miệng được tiếng nào.
“Chị nghĩ nhiều rồi, không phải bọn tôi bận quá,” Tống An Thần dừng một chút, “Cô ấy không ngắt, là điện thoại hết pin.”
Nhất Thế hết biết nói gì, bà cô này nghĩ nhiều quá đấy.
“Ừ, biết rồi.” Tống An Thần ngắt điện thoại, đột ngột đứng dậy, “Tôi đi về trướ