Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.
c đây.”
“Hả, anh không ăn cơm à?” Nhất Thế buột miệng, không nghĩ câu này có mang theo mấy phần ý muốn giữ khách. Tống An Thần hơi nheo mắt, có vẻ hứng thú với phản ứng này của Nhất Thế, khom người nhìn cô, “Giữ tôi?”
“Không có.” Nhất Thế nghiêng người muốn đứng dậy, đột nhiên bị anh vây chặt, giữ cô trên sofa, Nhất Thế trợn mắt, “Anh làm gì thế?”
“Chị Diệp, tôi không cho phép chị yêu đương nữa.” Khuôn mặt anh hơi thả lỏng, ánh mắt thân mật mà cô đã từng quen, dường như trở lại trước đây, anh lúc nào cũng chiều chuộng cô.
Nhất Thế nhìn chằm chằm vào mắt anh, “Vì sao?” Cô đột nhiên run rẩy, nghẹn ngào.
“Khó chịu, tôi rất khó chịu.” Tống An Thần cau mày, “Em hiểu không?”
Anh khó chịu gì chứ? Cô không hiểu. Cô cắn răng, “Vậy anh yêu đương đi, tôi nhường.” Lý do duy nhất cô nghĩ được đó là, cô rõ ràng là tội nhân, vì sao phải nhường cho cô? Tuy lý do này rất ấu trĩ nhưng cô chỉ nghĩ ra được thế.
Tống An Thần nghe cô nói thế thì cười, nụ cười hư không, cô chưa từng thấy anh như thế bao giờ.
“Nếu anh nói là anh ghen tị thì sao?” Tống An Thần nâng cằm cô lên, đôi môi nóng ấm phủ lên mặt cô, hơi thở nóng rực xuyên qua mọi dây thần kinh của cô, cô không khỏi run rẩy, không dám tin những gì mình nghe thấy.
“Anh đừng đùa nữa.” Nhất Thế ngoảnh mặt đi, cố sức bình tĩnh lại. Nhưng không ngờ anh lật tay túm cô lại, không cho cô trốn tránh, còn trịnh trọng hỏi lại: “Em cho rằng anh là người bình tĩnh sao?”
Cô chưa kịp phản ứng, anh đã nhẹ nhàng cắn môi cô, từng chút từng chút một, khơi tình đốt lửa nhưng lại có chừng có mực. Hai cánh tay Nhất Thế không biết để đâu hơi run run, vốn định đẩy anh ra cuối cùng không biết vì sao lại vòng lên cổ anh.
Tống An Thần đoán được Nhất Thế ngầm cho phép hành vi của mình, môi cong lên cười nhợt nhạt, “Em dụ dỗ anh?”
Cô lập tức buông tay ra, muốn đẩy anh lại bị hai tay anh giữ chặt. Anh cười nói: “Đáng tiếc tối nay không được, anh có việc rồi.” Anh thong thả đứng dậy, chỉnh lại quần áo nhăn nhúm của mình, “Thiếu anh một bữa cơm.” Anh nheo mắt lại.
Nhất Thế trợn mắt, “Biết rồi.” Mỗi lần anh nheo mắt, hoàn toàn là uy hiếp người ta, cứ như không làm theo lời anh, anh sẽ không khách sáo. Tống An Thần thỏa mãn gật đầu, cầm điện thoại lên chuẩn bị đi.
Nhất Thế đưa mắt nhìn anh ra cửa, đột nhiên phát hiện lúc nãy mình quá chủ động rồi, hoàn toàn không giống mình. Mặt cô nóng ran, khóc không ra nước mắt, nhất định Tống An Thần đang cười cô, háo sắc ơi háo sắc…
Cô che mặt ngã ngồi xuống sofa, mặt nóng bừng bừng, “hết hồn” nhớ lại màn vừa rồi, ánh mắt vô tình liếc đến nền gạch, có một tờ giấy trắng. Cô lấy làm lạ, trong phòng rất ít di chuyển, đâu ra tờ giấy này?
Cô đứng dậy nhặt tờ giấy lên, mở ra nhìn, mặt lập tức tái đi.
Đó là một tờ kết quả xét nghiệm, kết quả khám thai. Trên đó viết tên của La Lạc Thi, hơn nữa kết quả còn là dương tính. Cô không quen cô ấy, không có khả năng trong nhà có tờ xét nghiệm này, lý do duy nhất là vừa rồi lấy điện thoại của Tống An Thần đã làm rớt ra từ túi anh mà không biết.
Nhưng sao Tống An Thần lại có kết quả của cô ấy? Hơn nữa đêm hôm khuya khoắt còn gọi điện thoại cho anh, mà anh đến ăn cơm cũng chưa kịp ăn đã vội chạy đi? Một loạt liên tưởng làm khuôn mặt nóng bừng của Nhất Thế nguội lạnh hết phân nửa.
Cô không thể không nghĩ đến chiều hướng khác. Nhưng vừa nghĩ tới, cô đột nhiên phát hiện bản thân không phải đã biến thành một kẻ ngốc rồi sao? Cô ngã vật ra sofa, vò đầu phiền não.
Từ lúc bắt đầu có lẽ cô không nên mơ mộng cao xa gì. Cái này gọi là tự tạo nghiệt chướng không thể sống.
Tác giả có chuyện muốn nói: rất quan trọng.
Thứ nhất, học đại học y mất 5 năm, nghiên cứu sinh 3 năm. Trong truyện này tôi sửa thành 4 năm, tôi cho là mọi người đều biết, không ngờ hiểu nhầm rồi =.=. Còn nữa, thật ra Tống An Thần vẫn còn là sinh viên chưa phải bác sĩ chính thức, chỉ đang thực tập mà thôi.
Thứ hai, Nhất Thế học 5 năm ở nước ngoài, không phải trong nước… cái này là lỗi của tôi nên tôi sẽ sửa lại một lượt.
Đã nhiều ngày Nhất Thế không gặp sư huynh rồi. Sau nghe Triệu Cát Tường nói gần đây bệnh viện thành lập đội điều trị đi về nông thôn, bác sĩ điều trị chính dẫn đội đầu tiên đi rồi. Nhất Thế tỏ vẻ đã hiểu. Thật ra làm bác sĩ chính rất mệt, chẳng những thường xuyên đối mặt với những ca phẫu thuật lớn mà còn phải chuyên tâm nghiên cứu phương pháp điều trị, có khi cả ngày ngủ không được mấy tiếng. Tuy sư huynh cô còn trẻ nhưng không thể không đối mặt với áp lực làm bác sĩ chính.
7 giờ sáng hôm thất tịch, cô nhận được tin nhắn của Ngôn Hành, đơn giản chỉ có mấy chữ: tiểu sư muội, Ngưu Lang nói thất tịch đến rồi, em cũng vui vẻ nhé. Giữa những hàng chữ không bộc lộ quá nhiều tình cảm nhưng lại có ý đặc biệt. Nhất Thế nhắn lại một câu: sư huynh, Chức Nữ bày tỏ cô ấy rất vui vẻ. Gửi tin xong, cô định đứng dậy dọn đồ đi làm, đột nhiên phát hiện ra hôm nay là cuối tuần thì phải, là ngày nghỉ. Biết được là ngảy nghỉ, cô lập tức lăn trở