pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.

y nghĩ xem đói với hôn chị gái có liên quan gì với nhau.
Tống An Thần kéo Nhất Thế đang lúng túng như gà mắc tóc, nháy mắt với cô.
Nhất Thế thật tình muốn hộc máu, trò đùa dai của Tống An Thần đã đạt tới trình độ tột đỉnh, không ai theo kịp rồi.
Rốt cuộc cậu bé vẫn không hiểu, “Đói thì làm sao ạ?”
Tống An Thần kéo Nhất Thế đi đến trước mặt nhóc, khom người nhéo cái má bầu bĩnh của cậu, “Em đói thì làm gì?”
“Ăn ạ!” Bé con lại ngây thơ trở lại.
Tống An Thần nheo mắt, giả vờ ngây thơ với Nhất Thế, “Đói thì ăn, đúng chứ.”
“Ừ.” Nhất Thế nghiến răng lườm anh, cái tên mặt người dạ thú này, tính dạy hư con người ta sao? Nhưng Tống An Thần nói khó hiểu quá, cậu bé không hiểu. Tống An Thần cũng không giải thích thêm, chỉ cười híp mắt nói với Nhất Thế, “Chúng ta đi ngủ thôi.”
Nhất Thế giật mình, “Tôi không mệt.”
“Nhưng anh đói rồi.” Anh không chờ Nhất Thế phản bác, kéo cô đi thẳng về phòng.
Bé con đứng ở cửa, hoang mang, đói với mệt có liên quan gì tới nhau? Nó nghĩ mãi. Thật ra ăn xong thì ngủ, đó là quan hệ tuần hoàn từng bước, cự kỳ đơn giản thôi mà.






Phòng ốc tối thui không thấy được đầu ngón tay, Nhất Thế cảm thấy trước mặt đen ngòm, cố gắng lắm cũng chỉ nhìn thấy được cái bóng mờ mờ. Tống An Thần một tay dắt cô vào phòng, một tay đặt lên ván cửa, ánh mắt sáng rỡ nhìn Nhất Thế.
Trong phòng tối mù, u ám, đôi mắt anh vẫn rực rỡ như thế, cô còn cảm nhận được mắt anh phát ra ánh sáng câu hồn một cách trọn vẹn. Nhất Thế không nhịn được hít sâu, bình tĩnh!
Lúc này tay còn lại của Tống An Thần cũng đặt lên ván cửa, cả người cô bị anh giam trước ngực mình, vây trong vòng tay anh. Khoảng cách giữa hai người rất gần, cô không cách nào trốn tránh.
“Em trai à, đùa bỡn một vừa hai phải thôi.” Tim Nhất Thế đập loạn, dáng vẻ nhu thuận không có chút khí thế nào.
Tống An Thần không nói, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng nhấc một tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm Nhất Thế lên, khuôn mặt mang theo hơi thở bức bách, “Từ trước tới giờ, anh chưa từng đùa giỡn.”
“Không cần đâu ạ.” Cậu bé ngó vào phòng, “Anh đã ăn rồi sao?”
“Hả?”
“Hồi nãy không phải anh kêu đói à? Ăn chưa ạ?” Cậu bé hết sức ngây thơ, chớp đôi mắt to long lanh nhìn Nhất Thế. Nhất thời cô không trả lời được, Tống An Thần đột nhiên từ sau lưng cô đi ra, hai tay vòng trước ngực, mắt không chớp mày không nhíu, thản nhiên đáp: “Bị mùi nước hoa nồng hết muốn ăn rồi.”
“Anh không phải muỗi, sao lại ghét mùi nước hoa?”
Tống An Thần không đáp, liếc mắt hờ hững nhìn Nhất Thế, quay lưng đi vào phòng. Nhất Thế thở hắt ra, thận trọng tìm cách đẩy cậu bé đi, “Em đi ngủ đi, cám ơn nước hoa của em.”
“Lọ nước hoa này mắc lắm, người bình thường đều không cho đâu.” Cậu nhóc nhíu mày, tỏ ý muốn Nhất Thế dùng tiết kiệm một chút. Nhất Thế cười cười, ứng phó cho xong.
Đóng cửa lại, trong phòng nháy mắt lại yên tĩnh, đáy lòng đột nhiên có cảm giác trống rỗng. Tay Nhất Thế nắm chặt lọ nước hoa, đi đến cạnh giường, thấy Tống An Thần đã nằm xuống. Cô dè dặt hỏi: “Anh có bôi nước hoa không?”
“Em nên bôi lên cổ mình đi, bị con muỗi to thế chích cơ mà.” Anh nghiêng người, quay lưng lại với cô, nghe không ra giọng điệu anh có bao nhiêu cảm xúc trong đó, chỉ có thể lờ mờ cảm thấy anh có chút bực dọc.
Nhất Thế nhét lọ nước hoa xuống dưới gối đầu, đè chăn lên, nhắm mắt lại, coi như không biết anh bực mình. Cô lại chọc anh chỗ nào nữa?
Đồng hồ tích tắc đếm giờ, bóng đêm yên ả dần dần đổ xuống. Cơn buồn ngủ của Nhất Thế rốt cuộc cũng ập tới. Lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ, cô cảm giác trên người có thêm một cái chăn, một đôi tay mạnh mẽ dém chăn cho cô, bên tai vang lên tiếng thở dài, lại quay lưng về phía cô, ngủ ở đầu bên kia giường.
Nhất Thế bị bọc kín mít trong chăn, lòng cô bị che lại nóng nảy bất an. Tống An Thần, cô vĩnh viễn không hiểu thấu người đàn ông này.
Ngày hôm sau, Nhất Thế thức dậy, đầu kia đã không còn Tống An Thần nằm đó nữa. Lúc cô đi ra, chỉ thấy Tống An Thần đã khoác áo blouse trắng, hai tay đút túi, vai cõng vali thuốc, vẻ mặt bất lực nói: “Mau đánh răng rửa mặt đàng hoàng, đi vào làng, anh đi trước đây.”
Anh xoa đầu cậu bé con đứng bên, quay đầu bước đi, để lại Nhất Thế đứng đó sửng sốt.
“Y tá Diệp, cô cãi nhau với bác sĩ Tống sao?” Chị Khương bê đồ ăn sáng lên, đặt trên bàn, vừa mời Nhất Thế vào ăn vừa hỏi.
“Sao ạ?”
“Bác sĩ Tống nói chân chồng tôi không có gì đáng ngại nữa, theo kế hoạch, anh ấy ở một nhà khác trong làng, sáng sớm đã thu dọn đồ rồi.”
Nhất Thế chỉ ngẩn ra, không tìm hiểu sâu hơn.
“Vợ chồng cãi nhau, đầu giường ầm ỹ cuối giường hòa, làm gì mà phải đi chứ.” Chị Khương không nhịn được lầm bầm. Nhất Thế cười trừ, qua quýt cho xong. Rốt cuộc cô chọc gì anh? Chính cô cũng chẳng biết.
Ngày thứ hai về nông thôn, đội điều trị bắt đầu bận rộn hội chẩn đủ phương diện. Nghe nói lần này y tá về nông thôn là chuyển vận nhân lực, chủ yếu là cái nơi khỉ ho cò gáy này không có nhân viên hộ lý chuyên nghiệp. Trách nhiệm của bác sĩ