Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
c sĩ đẹp trai đó là chồng cô hả?”
Nhất Thế không trả lời.
Trưởng làng vội vàng an ủi, “Đừng lo lắng, đợi ngớt mưa chúng tôi lập tức đi tìm.”
Cơn mưa này đến nhanh mà ngớt cũng nhanh. Trưởng làng quả thật rất nhanh nhẹn, lập tức triệu tập một số người đi tìm, chị Khương không yên tâm, cũng muốn đi theo. Nhất Thế nghĩ ngợi, nếu thật sự có chuyện gì, cô là nhân viên cấp cứu ít nhiều gì cũng giúp được, xử trí khẩn cấp, vì thế cũng đi theo chị Khương.
Có điều khiến Nhất Thế thất vọng nhất là, sáu y tá, chỉ có một mình cô đi. Cô không khỏi cười khổ, hóa ra quan hệ đồng nghiệp nông cạn như vậy. Lúc đoàn người cầm theo xẻng cuốc gậy gộc ồ ạt ra quân, ra khỏi cổng làng không tới một mét thì nhìn thấy đội ngũ do Tống An Thần dẫn đầu trước mặt.
Người anh bẩn thỉu, cánh tay còn dính đầy bùn. Cái áo sơ mi xám cũng đầy sình, quần bám một vệt bùn lớn, có lẽ là bị ngã. Lưng anh cõng chồng chị Khương, đầu tóc dính đầy bùn đất. Những bác sĩ khác cũng thê thảm không kém, cả người bùn sình bê bết.
Tống An Thần thấy Nhất Thế nổi bật trong đám người nhìn như kẻ cướp, đáy mắt thoáng qua chút tình cảm phức tạp.
Nhất Thế thấy bọn họ bình an vô sự, nội tâm căng thẳng cũng chùng xuống. Trưởng làng vội vàng chạy lên hỏi người sau lưng Tống An Thần: “Ơ, làm sao thế?”
“Đường trơn quá, té trặc chân. Dừng lại một lát thì gặp mưa to, lại cõng cái bao gạo là tôi làm hại các bác sĩ ướt như chuột lột.”
“Đúng là vô dụng.” Trưởng làng nhíu mày mắng, sau đó khom lưng, “Lại đây, còn úp trên lưng bác sĩ làm gì, tôi cõng cậu về.”
“Không cần đâu, tôi đưa anh ấy về được rồi, tôi cũng ở nhà anh ấy.” Tống An Thần bình thản nói.
“Ôi trời, bác sĩ, lần này dọa vợ cậu hết hồn, nhìn bộ dạng sắp khóc của cô ấy kìa, cậu xem.” Trưởng làng trề môi dưới ra, trỏ chỗ Nhất Thế đứng, “Nhất định đòi tới đây.”
Tống An Thần đưa mắt nhìn Nhất Thế, chỉ thấy cô hơi mất tự nhiên đứng đối diện, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt Tống An Thần lóe lên ánh sáng đặc trưng, giống như bôn ba trăm núi ngàn sông rốt cuộc cũng thấy được hi vọng, anh cười nhàn nhạt, pha trò với cô, “Bà xã, anh về rồi đây.”
Sau cơn mưa, không khí hơi ẩm ướt, len lỏi vào mũi, thi thoảng có thể ngửi thấy mùi cỏ tươi tự nhiên. Trước mắt Nhất Thế là anh, không áo mũ chỉnh tề như trước nhưng vẫn là giọng điệu trêu tức ấy.
Trước mặt bao nhiêu người, anh gọi cô là “bà xã.”
Trưởng làng cười hềnh hệch, lừ mắt ra hiệu cho người nằm trên lưng Tống An Thần. Người đàn ông kia hiểu ra, giãy dụa đòi xuống, “Bác sĩ Tống, cậu đi an ủi bà xã cậu đi, trưởng làng cõng tôi được rồi.”
Dân làng đứng quanh Nhất Thế đều cười rúc rích, làm Nhất Thế xấu hổ kinh khủng. Lẽ ra lúc đó cô nên phủ nhận, chỉ vì đầu óc chập mạch không nghĩ ra cái gì, mới ngơ ngác bỏ qua cơ hội giải thích.
Cô thấy vài bác sĩ đứng sau lưng Tống An Thần đều mang vẻ mặt khó tin nhìn hai người, bọn họ chỉ cho là trò đùa sau khi sống sót qua tai nàn. Có điều cái này đích xác là nói đùa, kẻ đầu têu là Nhất Thế, Tống An Thần chẳng qua thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
“Tìm thời gian đi công chứng đi.” Tống An Thần mỉm cười nói với cô.
“Cậu em Tống!!” Nhất Thế nghiêm nghị quát anh.
Chị Khương nghe tiếng sư tử Hà Đông gầm của Nhất Thế, không nhịn được quay đầu nhìn hai người. Mặt Nhất Thế lập tức đỏ lên, cười trừ nhìn chị Khương, tỏ ý không có gì. Tống An Thần cởi quần áo trên người anh, “Lát nữa giặt giúp anh.”
“Sao tôi phải giặt? Tự giặt đi.”
“Bà xã?” Tống An Thần cân nhắc một chút, “Đúng không? Bà xã.”
Cô hít sâu, ra sức tỏ vẻ bình thản, lần này thật đúng là bị anh nuốt sống mà.
Chân Nhất Thế đạp trên sình, không lưu ý, bàn chân trượt một cái, cô thuận tay túm lấy cánh tay Tống An Thần rủ xuống làm tay vịn, hú hồn. Cô thở hắt ra, định rút tay về Tống An Thần lại trắng trợn túm chặt tay cô, cười cười, “Anh thích em chủ động.”
“…” Rốt cuộc Nhất Thế tan nát.
Về đến nhà chị Khương, công việc hàng đầu của Nhất Thế là làm trợ lý cho Tống An Thần, giúp anh xử lý vết thương trên chân chồng chị Khương. Anh ta chỉ bị tổn thương dây chằng bình thường, làm tan máu bầm, ngoài bôi thuốc đông y, lại uống thêm thuốc tây, đông tây kết hợp rất hiệu quả.
Xử lý xong xuôi, Tống An Thần mới bắt đầu dọn dẹp đồ của mình.
Chị Khương tưởng hai người là vợ chồng thật, trực tiếp đổi chăn đơn của Nhất Thế thành chăn đôi, còn cười híp mắt nháy nháy với Nhất Thế, “Ông xã cô nhìn không tệ tí nào.”
Miệng Nhất Thế không khỏi giật giật, níu cái chăn trong tay chị Khương, ngượng ngùng nói: “Thật ra… thật ra tụi em chưa có công chứng, ngủ chung không hay.”
Tống An Thần đứng bên cạnh, đáy mắt xẹt qua một tia lửa như sao băng sa xuống địa cầu, anh cười phụ họa, “Đúng thế, bọn em chỉ tự đính ước thôi.”
Nhất Thế nghe mà rầu rĩ, thiếu điều ngạt thở. Cô giận dữ trừng Tống An Thần, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.
Chị Khương ngớ ra, kế đó cười thoải mái, “Chuyện lớn nhỉ, cùng lắm thì đính ước lần nữa, dù sao sau này cũng là vợ c