Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
iấu dao trong đó, hơn nữa còn nhắm vào cô.
Bữa tối làm xong rất nhanh, vài món ăn gia đình, bốn người chia nhau ngồi xuống.
Không khí hết sức kỳ lạ, hai người lớn đều không nói chuyện, cũng không động đũa mà nhìn chằm chằm con nhà mình.
Cuối cùng, ông Tống lên tiếng trước, “An Thần, có chuyện gì giấu ba à?”
“Ba nói chuyện nào?”
“…” Té ra là không chỉ lừa một chuyện thôi đâu. Ông Tống bị đánh bại.
Lúc này ông Diệp hỏi Nhất Thế, “Nhất Thế, con có bạn trai phải không?”
Nhất Thế vừa mới ăn một rổ nho xong, bị câu hỏi của ông Diệp làm giật mình, nước chưa từ trong dạ dày trào lên cổ họng. Cô vội vàng bịt miệng, trợn mắt nhìn khuôn mặt tái đi của ông Diệp.
Dường như ông Diệp cũng hoảng không kém.
Nhất Thế vội vàng nói: “Hồi nãy con ăn nhiều nho quá, hơi buồn nôn, không sao đâu.” Nhất Thế tưởng hai ông già lo lắng vì thấy cô buồn ói.
Hai ông già nhìn nhau, lôi điện thoại ra quăng đến trước mặt hai người, ông Tống nghiêm nghị ngửa bài với Tống An Thần: “Các con ở chung bao lâu rồi?”
“Từ lúc biết yêu.” Tống An Thần đáp tỉnh bơ.
Nhất Thế khó hiểu, cô mở điện thoại ra nhìn, bị ảnh chụp chung thân mật trên màn hình làm hết hồn, thiếu chút thì cầm điện thoại không vững. Tấm ảnh này cài đặt làm ảnh hiển thị cuộc gọi đến, số máy gọi là Tống An Thần.
Mà trong ảnh chính là cảnh hai người để vai trần ôm nhau lúc sáng sớm sau một đêm hoan ái ở Pattaya? Cô không tin nổi nhìn Tống An Thần, chỉ thấy mặt anh tỉnh bơ, nghịch điện thoại trong tay, hình nền cũng là tấm ảnh đó.
Ông Diệp ngồi một bên hỏi rõ đầu đuôi: “Nếu không có lần sửa điện thoại này, các con còn định giấu chúng ta bao lâu nữa?”
“Bác Diệp, lần này con và Nhất Thế về nhà là muốn khai báo, để người lớn chọn ngày kết hôn.”
Nhất Thế quay phắt lại trừng anh “Anh nói cái gì?”
“Nhất Thế có thai rồi, bọn con cần phải cưới.” Anh phớt lờ Nhất Thế đang giận dữ, tự mình đối mặt với người lớn.
“Con không có thai.” Nhất Thế vội vàng biện bạch nhưng bị ông Diệp trừng mắt mà rụt đầu, không dám mở miệng.
Ông Tống quay sang nói với ông Diệp cực kỳ áy náy, xin lỗi: “Ông Diệp à, thành thật xin lỗi, thằng con trời đánh của tôi thật quá đáng.” Sau đó quay sang dạy Tống An Thần: “Con có biết mình làm vậy là hại con gái người ta không.”
“Con dám cởi đồ cô ấy, nhất định sẽ vì cô ấy mặc áo cưới.”
Tống An Thần nói thế, ông Tống lại nuốt hết một đống răn dạy vào bụng, ngượng ngùng nói với ông Diệp, “Ông Diệp, chọn ngày đi.”
Nhất Thế sốt cả ruột, khẩn thiết nhìn ba cô. Ông Diệp thấy cô “nóng lòng” như thế không khỏi nhíu mày, sốt ruột gả cho người ta thế à? Cái trò tiền trảm hậu tấu này đã làm người ưa sĩ diện như ông Diệp mất hết mặt mũi, giờ thấy Nhất Thế nôn nóng như thế càng khiến ông tức điên.
“Bác Diệp, Nhất Thế muốn mặc áo cưới cho đẹp, chọn ngày càng sớm càng tốt, cho bụng khỏi lớn.” Tống An Thần giải thích nguyên nhân vì sao Nhất Thế “nóng lòng”.
Nhất Thế đứng bật dậy, đập bàn rống lên: “Tống An Thần.”
“Ngồi xuống.” Ông Diệp cũng rống to.
Mặt Nhất Thế tái nhợt, ngồi xuống.
“Tôi thấy không cần theo phong tục làm gì, kết hôn luôn khỏi cần đám hỏi nữa.” Ông Diệp thương lượng với ông Tống.
Ông Tống không có ý kiến, gật đầu.
Nhất Thế buồn bực ngồi một bên, trừng mắt nhìn Tống An Thần đang vui vẻ. Trời ạ, đến tột cùng cô đã gây ra nghiệp chướng gì, bị anh thiết kế ra nông nỗi này. Tống An Thần biết cô không đời nào gọi điện thoại cho anh nên mới biến tấm ảnh chụp chung kia thành ảnh hiển thị người gọi đến lưu trong điện thoại. Chỉ cần cô không gọi cho anh sẽ không phát hiện ra. Đây là lý do sau khi trở về anh lại phớt lờ cô, hơn nữa hình nền điện thoại của anh cũng là tấm ảnh hở da thịt dó. Anh đã đảm bảo cả hai đầu, nếu Nhất Thế không đưa điện thoại cô cho ông Diệp như kế hoạch thì ảnh nền điện thoại của anh cũng có thể lộ ra, chỉ là không bộc lộ được “tình yêu” của hai người tỉ mỉ thôi.
Điện thoại hai bên đều có tấm ảnh đó, Nhất Thế có mười cái miệng cũng không biện bạch được. Đột nhiên cô thấy mất hết sức lực, ăn cơm xong cô nhìn ba đưa sổ hộ khẩu cho Tống An Thần “Chuyện hôn lễ để người lớn sắp xếp, các con cứ đi làm bình thường thôi.”
“Dạ, ba.” Anh đã sửa miệng gọi ba Nhất Thế là ba, thật đúng là tận dụng triệt để.
Ông Tống xoa đầu Nhất Thế, cười cười quở: “Hai đứa ranh con này, dám lừa bọn ta tư thông.”
Nhất Thế khóc không ra nước mắt, cô không cẩn thận tư thông, bị gian thần hãm hại.
“Ôi chao, rốt cuộc cũng được ôm cháu rồi.” Ông Tống cười ha ha nói với ông Diệp.
“Ui, tôi cũng sắp được bế cháu ngoại rồi.” Ông Diệp ngoác miệng cười, so với vẻ mặt nghiêm túc vừa rồi cứ như hai người.
Nhất Thế đứng một bên nhìn trừng trừng Tống An Thần đang ôm cô hết sức dịu dàng. Tống An Thần cảm giác được ánh mắt giết người của cô, không giận mà cười, khom người hôn lên môi cô, “Bà xã, vất vả rồi.”
Cả người cô run lên.
Khoảng bảy giờ tối, hai người chuẩn bị quay về thành phố B. Ngồi trên xe, Nhất Thế căm giận nói “Tôi không mang thai.”
“Hử?” Tống An Thần khởi động xe, tùy tiện ừ một tiế