Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

hỉ, sao không biết Hùng Phong đến đây, muốn nói không phải những lời đó. Nàng mở miệng hỏi: “Sư phụ, ông muốn nói cái gì thì nói đi, không cần lo lắng quá nhiều.”
Hùng Phong dừng lại, mím môi, “Ngươi có biết lúc trước vì sao ta chọn ngươi làm đồ đệ không?”
“Sư phụ cả đời không có con nối dõi, có một thân võ học, muốn có một hậu nhân? Ông nói ta là kỳ tài luyện võ, cho nên…”
“A.” Hùng Phong che miệng cười đến bất đắc dĩ, “Cái này ngươi cũng tin?”
Hai gò má Bạch Chỉ đỏ bừng, không biết làm sao.
“Ta cả đời không có con nối dõi là thật, mà một thân võ học ta đã sớm chọn tốt hậu nhân, đó là A Cửu. Mặc dù thân mình hắn có hàn khí, hàng năm ngâm mình trong thuốc, nhưng hắn quả thật là kỳ tài luyện võ. Nếu không phải hồi nhỏ bị tật xấu, sớm theo Bùi lão tướng quân ra chiến trường, hắn tuyệt đối không kém Mộ tướng quân.”
“…”
Hùng Phong lại nhìn đôi mắt trừng lớn của Bạch Chỉ, nở nụ cười, trêu ghẹo nói: “Ngươi đó, làm sao là kỳ tài luyện võ, bộ dáng thì yếu đuối.”
Bạch Chỉ oán niệm nhìn Hùng Phong, “Vậy ông gạt ta làm đồ đệ làm chi?”
Hùng Phong vốn khuôn mặt tươi cười, nhất thời kiềm hãm, “Ta nghĩ để ngươi làm thê tử A Cửu… Ta mang A Cửu đi chiến trường cũng không phải do thuận tiện.”
Đáp án này làm cho Bạch Chỉ không thể nói gì.
Hùng Phong nhức đầu, không thú vị nói: “Nguyên tưởng rằng ngươi không chọn A Cửu là vì thanh danh ở ngoài của hắn, quả thật có chút khó khăn, ăn chơi trác táng, bại gia tử không làm nên trò trống gì… Kỳ thực A Cửu không phải người như vậy, hắn…” Hùng Phong không nói thêm gì nữa, mà nhìn Bạch Chỉ đang chờ ông tiếp tục nói tiếp. Cuối cùng ông thở dài, “Nhiều lời vô ích, vẫn là không nói . Đã biết ngươi không có quan hệ cùng A Cửu, chẳng phải như ta tưởng tượng, trong lòng vi sư dễ chịu hơn chút, ta đi đây.”
Bạch Chỉ mím môi, kỳ thực nàng rất muốn truy vấn, vì sao Bùi Cửu phải làm bộ thành bại gia tử ăn chơi trác táng, lưu luyến phố hoa. Bạch Chỉ nhìn Hùng Phong nhảy ra cửa sổ rời đi, cuối cùng cũng không mở miệng.
Không nên hỏi , nàng cùng Bùi Cửu không hề quan hệ, nàng hiện tại là người của Mộ Đồ Tô, muốn cùng Mộ Đồ Tô bạch đầu giai lão, tự nhiên một lòng chỉ nghĩ đến Mộ Đồ Tô. Bạch Chỉ lo lắng trùng trùng một lần nữa đội hỉ khăn, chờ chú rể của nàng.
Lúc Mộ Đồ Tô vào phòng, ngọn nến đã cháy tám phần, Bạch Chỉ ít khi thức đêm sớm tựa vào giường, đang ngủ. Mộ Đồ Tô xốc lên hỉ khăn trên đầu Bạch Chỉ, mắt say lờ đờ mông lung si ngốc nhìn, hắn chạm đến mi nàng, mũi nàng, môi nàng, hắn phác họa từng chút một, dường như say mê.
“Chỉ Nhi, rốt cục nàng là của ta.” Mộ Đồ Tô đem môi tới gần môi Bạch Chỉ, chuồn chuồn lướt nước hôn một cái.
Mùi rượu xông vào mũi, làm Bạch Chỉ thức tỉnh. Nàng mở mắt ra, thấy hai gò má Mộ Đồ Tô đỏ ửng, mắt phượng mê ly chuyên chú nhìn nàng, cẩn thận tỉ mỉ, vô cùng rõ ràng. Bạch Chỉ bị hắn nhìn như thế rất ngượng ngùng.
Mộ Đồ Tô nói: “Chỉ Nhi.”
“Đây.”
“Chỉ Nhi!”
“Đây.”
“Chỉ Nhi…”
“Đây.”
Mộ Đồ Tô gọi nàng rất nhiều lần, Bạch Chỉ từng chữ từng chữ đáp lời, có điều Mộ Đồ Tô dần dần không khống chế được cảm xúc, hốc mắt trở nên ướt át, si ngốc nhìn nàng, nắm tay nàng, nắm cực nhanh. Bạch Chỉ là vật âu yếm hắn mất đi lại có lại, sợ hãi lại mất đi, vui cực mà khóc.
Bạch Chỉ giật mình, nâng tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp quá đáng của hắn, “Tô… Tô, chàng làm sao vậy?” Hồi lâu không gọi hắn Tô Tô. Kiếp trước, trước mặt sau lưng, nàng gọi hắn Tô Tô gọi cực kì vui vẻ. Ban đầu Mộ Đồ Tô lớn tiếng mắng nàng đừng ghê tởm hắn, sau này nàng gọi nhiều, có lẽ không còn sức lực mắng nàng , liền tùy ý nàng gọi Tô Tô, cho đến sau này khi Cung Thân Vương phủ thêm Nam Chiếu tiểu công chúa, thê tử của hắn, nàng liền không tiếp tục gọi hắn. Bởi vì hắn không còn đề cao cổ họng mắng nàng, mà là một bạt tai đánh hướng nàng, nói vô cùng trịnh trọng mà lại lạnh như băng, Tô Tô không phải cho cô gọi. Từ đây, nàng rốt cuộc không còn gọi hắn như thế.
Bây giờ, lại gọi hắn một tiếng, Bạch Chỉ cảm thấy xa lạ cùng sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được gọi hắn như vậy.
Mộ Đồ Tô ngẩn ra, sau đó cười nói: “Lại gọi một tiếng.” Mặt mày xinh đẹp giãn ra, đôi mắt bình thường luôn quạnh quẽ của hắn, cười toe .
Hắn thật sự là một người đàn ông vô cùng đẹp!
Bạch Chỉ khẽ cắn môi. Mộ Đồ Tô đem mặt cọ cọ trên tay nàng, ánh mắt nhu tình như nước, “Lại gọi một tiếng, ta thích nàng gọi ta như vậy.”
Bạch Chỉ nhịn không được cười khẽ, mang theo nhịp điệu triền miên lại mềm yếu, tim đập gia tốc, khẩn trương gọi hắn một tiếng: “Tô Tô.”
Mộ Đồ Tô bỗng nhiên đè Bạch Chỉ xuống, hai người ngã vào trên giường, bốn mắt ngóng nhìn, thật lâu không nói. Hai người đã đạt thành nhận thức chung, nhìn lẫn nhau, nhìn thế nào cũng không đủ. Cuối cùng, vẫn là Bạch Chỉ bại trận, xoay mặt, không tiếp tục nhìn hắn, “Đừng nhìn .”
Mộ Đồ Tô dùng một tay đem mặt nàng xoay lại, bắt buộc nàng tiếp tục nhìn hắn. Nàng một lần nữa đem tầm mắt dừng trên người Mộ Đồ Tô, Mộ Đồ Tô cúi xuống, bắt đầu hôn môi nàng. Bạch Chỉ có chút ngốc thừa nhận sự thân thiết của hắn.
Hắn h


Disneyland 1972 Love the old s