Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.
họp chẳng hề nhắc đến tiến triển này, vì sao giờ đột nhiên lại có?”
Tiểu Mễ vẫn chưa trả lời, điện thoai lại bị một người khác cầm đi, Nghiêm Cẩn nghe thấy giọng nói của Phùng Quang Hoa: “Nghiêm Cẩn, sự việc này, trong hiệp hội có thể có nội gián, cháu cứ đến đây trước đã, chú sẽ trực tiếp nói với cháu”. Ngữ khí của ông ta nghiêm túc, Nghiêm Cẩn suy nghĩ nhanh chóng, rồi vội đồng ý.
Dập máy rồi, cậu ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà ký túc xá, thầm than thời cơ này thật là không tốt. Cậu lại gửi tin nhắn nữa cho Mai Khôi: “Con Rùa Nhỏ, vừa rồi nhận được điện thoại của Tiểu Mễ, có nhiệm vụ cấp bách, anh phải đi công tác, em hãy ngoan ngoãn, không được phép ‘hồng hạnh xuất tường[1'>’. Đợi anh quay về sẽ hẹn hò yêu đương với em”.
[1'> Hàm ý chỉ người vợ ngoại tình.
Mai Khôi đỏ mặt cười mãi, nội dung tin nhắn này cũng thực sự là phong cách nói chuyện của anh trai. Hẹn hò yêu đương? Cô kéo chăn lên che đầu, xấu hổ quá, xấu hổ quá, nhưng mà vì sao lại vui như thế này, vui đến mức chỉ muốn cười, cười không dừng lại được.
Trước khi làm mình chết ngạt, rốt cuộc cô cũng kéo chăn, thò đầu ra ngoài, gửi tin nhắn trả lời Nghiêm Cẩn: “Anh trai, đi công tác phải chú ý an toàn. Em đợi anh quay về”. Đợi anh quay về hẹn hò yêu đương, bốn chữ cuối cùng đó bất luận thế nào cô bé cũng chẳng thể viết ra được, cuối cùng ở phía sau của chữ quay về đánh một dấu chấm câu, rồi gửi tin đi.
Nghiêm Cẩn cầm điện thoại hớn hở giống như thằng ngốc cuối cùng đã đợi được tin trả lời của cô bé, trong lòng vững tâm hơn rất nhiều, di chuyển trong nháy mắt quay về công ty, tít từ xa đã nhìn thấy Tiểu Mễ cùng mấy người Phùng Quang Hoa đang cầm hành lý trong khu nghỉ ngơi. Cậu gật đầu ra hiệu, rồi quay về phòng làm việc cầm hành lý đơn giản của cậu, những thứ này đều do cậu chuẩn bị trước, đề phòng khi bất ngờ phải ra ngoài công tác.
Cậu cầm hành lý, nhưng lại móc điện thoại ra soạn một tin nhắn nữa: “Đợi anh quay về còn phải hôn đó, mau nói ‘được’ đi!”. Khi cậu đi đến khu nghỉ ngơi, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng tin nhắn vang lên, nội dung chỉ có một chữ “được” e thẹn, nhưng lại toát lên cảm giác hạnh phúc, ngọt ngào, tiến vào nơi sâu nhất trong trái tim Nghiêm Cẩn.
Cậu không kìm được cười, giữa mấy người vẻ mặt nặng nề, rõ ràng vẻ mặt của cậu là không được thích hợp lắm. Phùng Quang Hoa nhìn thấy Nghiêm Cẩn đi đến, liền kéo cậu sang một bên nói chuyện riêng: “Bố cháu không đi nổi, vụ án này để cháu đi cùng, phiền phức lớn nhất của hiệp hội chúng ta trước mắt là nội gián, trong hơn mười năm nay mất tích mấy người siêu năng lực, bắt đầu từ năm nay, tình hình rất không bình thường, thế là chú bảo Hạ Bồi dùng năng lực tâm ngữ giám sát một chút tình hình giao tiếp của một số người”.
Trong lòng Nghiêm Cẩn bỗng nhói lên, nhưng không có biểu cảm gì: “Chú Phùng, chuyện này vì sao không nói với bọn cháu chứ?”.
Phùng Quang Hoa khuôn mặt buồn rầu: “Vốn dĩ chú nghĩ chuyện của nội bộ hiệp hội bọn chú thì không nên công khai ra ngoài vội, nhưng gần đây chú phát hiện sự việc lại không còn nằm trong khả năng khống chế của chú nữa, Hạ Bồi phát hiện ra một số tình hình, nhưng lại không báo cáo với chú”.
“Ví dụ như?”
“Nó thực ra nên sớm phát hiện được Tần Nam và Tiểu Phương có quan hệ với nhau mới phải, trong danh sách chú bảo Hạ Bồi giám sát có cả Tần Nam, nhưng từ khi án mạng xảy ra đến nay, Hạ Bồi lại không hề cung cấp được một chút tin tức nào. Hai ngày trước bọn chú phát hiện ra trong tủ bảo hiểm của Tần Nam ở ngân hàng có một cuốn nhật ký của ông ấy, bên trong ghi chép về Tiểu Phương và Trần Bình. Tần Nam có nhà ở thành phố Z, ông ấy thường xuyên đến thành phố Z và quản lý phân bộ của hiệp hội ở bên đó, trong nhật ký viết ông ấy muốn tìm một bảo mẫu bên đó, giúp ông ấy chăm sóc phòng và quét dọn, ông ấy chọn đúng Tiểu Phương. Tần Nam bình thường cũng giúp đỡ một số người mãn hạn tù quay lại tái nhập xã hội, cho nên ông ấy tuy biết Tiểu Phương từng ngồi tù, nhưng không hề bận tâm. Phía sau nhật ký có viết đến Tiểu Phương xin ông ấy cứu giúp, nói trong nhà tù có tranh chấp với một người tên là Trần Bình, người phụ nữ đó uy hiếp sẽ giết cô ta. Cô ta biết Trần Bình đã ra tù rồi, liền rất sợ hãi, hy vọng Tần Nam có thể giúp được cô ta.
Nghiêm Cẩn nghe được điều này, hỏi: “Vậy trong nhật ký đó có nói đến vì sao Trần Bình muốn giết Tiểu Phương không?”.
“Không nói cụ thể, chỉ nói một câu Tiểu Phương biết bí mật của Trần Bình, sau đó nói sự việc trọng đại, ông ấy buộc phải quay về báo cáo với hiệp hội, thế là liền đưa Tiểu Phương quay về.”
“Nhưng Tần Nam quay lại đã mấy ngày rồi, lẽ nào ông ấy vẫn chưa báo cáo được với chú?”
“Vẫn chưa, cho nên chú thấy rất kỳ quái. Nếu như không phải là phát hiện ra cuốn nhật ký này, e rằng rất nhiều chuyện bọn chú đều đang mơ hồ chẳng rõ. Chú cảm thấy những việc này trước đó Hạ Bồi nhất định đã biết, nhưng cậu ấy chẳng nói gì cả. Cho nên hôm nay trong buổi họp, bọn chú đã giấu những tin tình báo này đi, chú đặc biệt quan sát cậu ấy rồi, cậu ấy thật sự rất không bình thường.”
Nghiêm Cẩn ngẫm