Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
chỗ dùng đến.
Cậu khiến toàn thân cô bé nóng rực, bản thân mình cũng toát mồ hôi như vậy, niềm hưởng thụ và kích động trong đầu cậu phản ứng ra ngoài và cảm nhiễm sang Mai Khôi. Cô bé đã bớt xấu hổ, cũng chạm lên lồng ngực cậu, xoa lưng cậu, các cơ thịt co lại dưới lòng bàn tay cô bé và trong đầu cô bé đồng thời cảm nhận được phản ứng xuất hiện trong ý thức của cậu. Cô bé bỗng thấy vô cùng thú vị và cười ha ha.
Hai người quấn lấy nhau, đùa vui vẻ, khi đi đến sự kết hợp cuối cùng, cô bé lớn tiếng hét đau. Cơn đau đớn ấy giống như kim đâm loạn vào đầu óc cậu, cậu cắn chặt răng không lùi ra ngoài, cũng không tiến vào, mà khẽ cử động nhưng cô bé vẫn cảm thấy đau. Hai người bất động như vậy hồi lâu, cậu lo lắng đến mức mồ hôi toát ra đầy đầu, cô bé ấm ức nhỏ tiếng khóc nấc lên.
Cậu muốn tiến vào, cô bé hét đau, cậu muốn lùi ra, cô bé lại không chịu, cuối cùng Tiểu Ma Vương sốt ruột: “Vậy rốt cuộc em muốn thế nào?”.
Mai Khôi nước mắt rưng rưng, dáng vẻ đáng thương: “Em làm sao biết được”.
Nghiêm Cẩn thở dài thất bại: “Vậy anh biến thành nữ nhé, anh không sợ đau”.
Mai Khôi vừa nghe thấy thế, lại tin là thật: “Có thể sao? Vậy anh tạm thời biến em thành nam đi, anh biến thanh nữ, lát nữa tốt rồi, anh lại biến em về như ban đầu”.
Nghiêm Cẩn lườm cô bé. Đây là tư duy gì vậy, cậu tuy là Thần tộc, nhưng không có nghĩa là có thể biến đổi bừa bãi, hơn nữa ý thức của bọn họ vẫn còn đang phóng mở cộng hưởng với nhau, lẽ nào cô bé không cẩn thận thể nghiệm một chút rằng vốn dĩ là cậu đang đùa sao? Không đúng, đến đùa cũng không phải, là cậu đang than thở.
Mai Khôi bị cậu lườm bèn rụt cổ lại, không bỏ cuộc nói: “Không được sao? Nhưng mà là anh đề nghị mà, em chỉ là phối hợp một chút. Em thực sự còn muốn hỏi, vậy lúc sinh con, có phải là cũng có thể biến đổi như thế này một chút không?”.
Cậu tức đến mức vỗ đét một cái vào mông cô bé, con rùa ngốc này, ngốc chết đi được. Cô bé không phục, rõ ràng là cậu nói, vì sao còn đi trách mình. Cô bé dùng lực nện vào lưng cậu, giãy giụa. Cậu lật tay vươn thẳng eo, túm lấy cổ tay cô bé, muốn chế ngự để cô bé đừng cử động lung tung. Cô bé vùng vẫy rồi lại đá cậu đi. Cứ đánh qua đánh lại “tán tỉnh đưa đẩy” như thế, lơ là một cái, cô bé đã bị Tiểu Ma Vương công chiếm thành công.
Hai người đều hít sâu một hơi, cảm giác đau nóng tê tê trực tiếp chen vào trong đầu hai người, nước mắt Mai Khôi rơi lã chã: “Bây giờ biến có phải là đã không kịp rồi nữa không?”.
Nghiêm Cẩn vừa hít thở vào vừa buồn cười, mặt cũng méo mó, vì sao Con Rùa Nhỏ nhà cậu lại “quý báu” như thế này chứ? Cô bé ôm chặt đến mức cậu khó chịu, thực sự không có cách nào chịu đựng được nữa buộc phải cử động. Mai Khôi ôm chặt lấy vai cậu, bị cậu tiến vào đến mức rên lên, một lát sau vẫn còn đau, liền thử thăm dò: “Anh chắc chắn thật sự không biến được sao? Em vì anh, nguyện làm đàn ông, đương nhiên chỉ là một lát”.
“Anh rất dễ chịu, Con Rùa Nhỏ, em chịu đựng thêm một lát đi, một lát nữa sẽ ổn thôi.” Nghiêm Cẩn lúc này đầu óc cũng không vận động được nữa, không nghĩ ra được từ hay để dỗ dành cô bé, chỉ đành nói đúng sự thật.
Cậu thấy dễ chịu, Mai Khôi đỏ mặt, cắn môi ôm chặt lấy vai cậu, được thôi, ít nhất thì trong hai người bọn họ, còn có một người thấy dễ chịu.
Mai Khôi thử bỏ qua cảm giác không thoải mái của cơ thể, dùng trái tim đi thể nghiệm cảm nhận của cậu, cậu thực sự là đang hưởng thụ, niềm vui thích trong đầu cậu sâu sắc lại cuồn cuộn như vậy, cô bé tiếp nhận vào mình, đầu óc bị tác động đến mức hơi choáng váng. Cậu ôm cô bé lên, càng vùi sâu hơn và chạm đến đỉnh của cô bé, cuối cùng cô bé bị cảm nhận của cậu cuốn đến một thế giới khác, quên mất đi sự khó chịu, không còn đau đớn nữa, tình cảm mãnh liệt nóng bỏng lại ngọt ngào khiến cô bé run rẩy. Vào thời khắc khẩn trương cuối cùng, cô bé choáng váng ngất ngây nghĩ, được rồi cô bé tha thứ cho cậu, không biến thì không biến vậy.
Nhưng khi cô bé lại bị cậu quấy nhiễu tỉnh dậy từ trong mơ, bị kéo vào cùng cậu luyện tập tiếp trò chơi không cần biến nam biến nữ cũng có thể rất hưởng thụ và hạnh phúc nữa, cô bé quyết định không muốn tha thứ cho cậu nữa.
Đáng ghét quá rồi, còn có để cho người ta ngủ hay không đây?
Đợi đến cuối cùng cũng giày vò xong, cô bé cảm thấy đây là giấc ngủ mà cô bé ngủ ngon nhất trong cuộc đời này, rất ấm áp rất dễ chịu, vô cùng thoải mái, cô bé thật sự muốn cứ ngủ mãi thế này. Cho đến khi thấy Tiểu Ma Vương đẩy vai mình, cô bé mới vô thức rụt lại, không muốn chơi nữa, thật sự không chơi nổi nữa rồi. Nhưng cậu đang hôn lên mặt cô bé, dịu dàng như vậy, cô bé lại thấy hơi mềm lòng, nhưng mắt cô bé không mở ra nổi, cô bé rất buồn ngủ, như thế này có thể giành được một chút cảm thông không đây. Không phải là cô bé không muốn tỉnh, mà là cô bé thật sự quá buồn ngủ rồi.
Nhưng tiếp ngay sau đó, một câu nói của cậu giống như lựu đạn nổ tung trong đầu cô bé: “Con Rùa Nhỏ, mau tỉnh dậy, mẹ đến bảo em dậy chịu trách nhiệm kìa!”.
Cái gì?
Chuyện gì xảy ra vậy?
...
Kết cục chính là, hôm đầu tiên sau ngày