Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342168

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.

g pháp của bọn anh sai, đột nhiên anh nghĩ ra một chuyện, chúng ta cứ thử xem, anh đưa em về công ty.”
Phương pháp Nghiêm Cẩn nghĩ đến thực ra chẳng mới mẻ hay đặc biệt gì, cậu chỉ muốn Mai Khôi vận dụng được năng lực thật sự của mình. Lúc Mai Khôi đóng lại năng lượng tâm ngữ, phản ứng sẽ chậm hơn bình thường, nhưng khi cô bé đem tất cả mọi tin tức giao cho bản năng, thì lập tức biến thành một chiếc máy tính có tốc độ vận hành siêu mạnh. Nếu như Mai Khôi có thể sự đoán chuẩn xác động tác tiếp theo của đối phương, vậy cô bé muốn tránh thì đâu phải là chuyện không thể nữa.
Nghiêm Cẩn đưa Mai Khôi về công ty, mượn phòng huấn luyện dùng. Ở đây không có người ngoài, cũng không cần lo lắng người khác đột nhiên xông vào, còn nữa, cách Hạ Bối đủ xa, cứ coi như Mai Khôi nhất thời không đóng kỹ ý thức trong đầu cũng chẳng sợ bại lộ thân phận.
“Con Rùa Nhỏ, em từng nói, nếu như anh chuyên tâm nghĩ về một việc, ý niệm đủ mạnh, có phải em sẽ chỉ cảm ứng được chuyện đó?”
“Vâng, đúng vậy.”
“Vậy nếu em đủ chuyên tâm chỉ nghĩ đến một chuyện thì sao? Có phải tốc độ cảm ứng cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều không?”
“Chắc là vậy, nhưng mà tốc độ cảm ứng của em chỉ có thể đi theo tốc độ đầu óc của người khác, anh ta nghĩ đến cái gì, em mới có thể biết.”
“Không, như vậy không đủ, em phải vượt qua tốc độ này.”
“Em không hiểu”, Mai Khôi rất thành thật thú nhận.
Nghiêm Cẩn giải thích: “Em biết đó, khi chúng ta động thủ, thông thường là dựa vào bản năng để hành động, sẽ không có thời gian nghĩ chiêu tiếp theo dùng gì, mà là dựa vào bản năng rất tự nhiên để ra tay. Em có thể thăm dò thấy hình ảnh, âm thanh, suy nghĩ trong đầu người khác, vậy em có thể đuổi đến ý thức bản năng không?”
Lần này Mai Khôi đã hiểu, liền cau mày cẩn thận nghĩ, cô bé thật sự chưa thử qua chuyện truy đuổi ý thức lúc người ta đánh nhau, nhưng cô bé nghĩ đến lại là một vấn đề khác: “Nhưng mà, cứ coi như em nắm bắt được ý thức đủ nhanh, em biết chị ấy muốn đánh vào đâu, song em cũng tránh không kịp tốc độ nhanh như vậy, em phản ứng rất chậm”.
“Nếu như em không nghĩ nữa? Nếu như em cũng giao cho bản năng thì sao? Lúc em đang truy đuổi ý thức, đầu óc hoạt động cũng nhanh như vậy, em không cần nghĩ nữa, chỉ dựa vào bản năng thôi thì sao?”
Mai Khôi ngẫm nghĩ, hình như tới là như vậy. Nghiêm Cẩn tiếp tục nói: “Cho nên chúng ta luyện tập một chút theo pháp thuật này, xem xem có thể được không, điều này chắc là tốt hơn so với ép em đánh nhau, nếu không thì thân hình nhỏ bé này của em có thể chịu được mấy lần đánh chứ”.
Mai Khôi nhăn nhăn mũi, thỏ thẻ biện giải: “Mẫn Lệ rõ ràng đã nói, người ta cũng có tiến bộ, chỉ cần kiên trì luyện tập tiếp, chưa biết chừng cũng có thể”.
“Đừng nghe Mẫn Lệ, bạn ấy coi ai cũng là da thịt thô dày giống mình. nào, anh muốn đánh một bộ quyền, bộ quyền này anh rất thuộc, không cần nghĩ, có thể đánh rất nhanh, em dùng ý thức tiến vào đầu anh, xem em có thể đuổi kịp không.”
“Ừm, vâng ạ.” Mai Khôi dáng vẻ rất chăm chú, Nghiêm Cẩn đột nhiên lại không yên tâm: “Em chỉ được truy đuổi ý thức anh đánh quyền, không được đào bới thức khác đó”.
“Ồ, được”, Mai Khôi đáp lời rất tự nhiên, nhưng ngẫm nghĩ lại nói: “Vậy anh không được đột nhiên nghĩ đến chuyện khác đó, nếu như vậy, em là bị ép nhìn thấy, không thể trách em”.
Ý, Nghiêm Cẩn sững lại, Con Rùa Nhỏ lại dám đấu khẩu với cậu, nhưng nghĩ cũng đúng, được, cậu chuyên tâm, nhất định chuyên tâm, không thể để cô bé biết bí mật nhỏ của mình, thời cơ chưa đến, vẫn chưa thể nói.
Cuối cùng Mai Khôi muốn hỏi một câu thực sự cô bé bận tâm rất lâu rồi, liền thử thăm dò: “Anh ơi, em hỏi anh nhé”.
Nghiêm Cẩn nhìn dáng vẻ cẩn trọng, muốn hỏi lại thôi của cô bé, thấy hơi buồn cười. Cậu vừa cởi áo ngoài, chuẩn bị đánh quyền thật tốt, vừa trả lời: “Được, cho em hỏi”.
Mai Khôi ngồi đó, hai chân đung đưa, do dự một lát cuối cùng mới hỏi: “Thời gian này anh luôn nhắc nhở em không được lén xem suy nghĩ trong đầu anh, trước đây anh đều không như vậy, có phải anh làm chuyện xấu gì sợ em biết được không?”.
Trong lòng Nghiêm Cẩn kinh hãi, động tác cởi áo cứng đơ lại, nhanh chóng lấp liếm, giải thích: “Đâu có, anh nào có làm chuyện gì xấu”. Đó tuyệt đối không gọi là chuyện xấu, mà gọi là có ý đồ tình cảm.
Mai Khôi ngẫm nghĩ: “Cũng đúng, anh làm chuyện xấu cũng sẽ không che giấu, dù gì bây giờ anh cũng không sợ bố Nghiêm Lạc đánh nữa”. Nghiêm Cẩn có chút muốn khóc mà chẳng có nước mắt, ấn tượng của cậu trong lòng cô bé lẽ nào lại là như vậy? Chuyện về ba nghìn người vợ đẹp đã thâm căn cố đế trong lòng cô bé, ngoài ra còn làm chuyện xấu sẽ không đỏ mặt?
Cậu ném mạnh áo ngoài sang phía sau Con Rùa Nhỏ, chiếc áo lớn phủ kín cô bé, mang đến cái gọi là “mắt không nhìn thì lòng không phiền”. Mai Khôi đã mở miệng, thì rất muốn hỏi rõ ngọn ngành sự việc, lòng hiếu kỳ này không được thỏa mãn sẽ không thoải mái. Cô bé kéo chiếc áo khoác, lộ ra tầm nhìn, nhỏ tiếng thần bí nói: “Anh, mẹ Tiểu Tiểu nói với em rồi, bảo em chú ý an toàn, không được một mình ra ngoài, cũng không