Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.

tháng nữa, thật sự không được sao?”. Theo như cô bé thấy, cứ coi Tiểu Mê muốn ức hiếp người, nhưng chẳng phải còn nhiều người bên cạnh nhìn thấy sao? Không phải còn có giáo viên ư? Ở trong chỗ công cộng đông người, chị ấy có thể làm gì được chứ.
Nhưng suy nghĩ của đám người Nghiêm Cẩn lại là, rõ ràng biết bị đánh mà vẫn phải đưa đến cửa để chịu đánh, điều đó tuyệt đối không được. Nhưng trước mắt thời gian chưa đến, bất luận thế nào, Mai Khôi cũng chỉ có thể luyện tập đã rồi tính sau.
Kỳ nghỉ cuối tuần, mấy người bạn tốt đều không về nhà, ở lại trường kèm cặp thêm cho Mai Khôi. Thực ra các giáo viên đã thực hiện thêm các bài tập bổ trợ ngoài giờ cho Mai Khôi rồi, nên mấy người bạn này cũng chỉ bổ trợ được một chút thôi.
Trong trường chiến đấu của cung thể thao, Mai Khôi đang đấm bao cát, mồ hôi túa ra như mưa, Cừu Tranh ngồi vắt chân bên cạnh, thỉnh thoảng cất tiếng chỉ một chút động tác cốt yếu cho cô bé. Lam Băng và Ngụy Anh Vân kéo một thùng đồ uống và đồ ăn vặt tới: “Đến rồi, đến rồi, đồ uống tiếp tế đến rồi. Mai Khôi, nghỉ ngơi một lát, uống chút nước đã rồi tập tiếp”.
Mẫn Lệ ở bên cạnh lớn tiếng gọi: “Đừng đỡ chứ, phải để em ấy ngã, trong chiến đấu việc đầu tiên phải học là bị đánh và bị ngã”.
Nghiêm Cẩn cau mày lại, quay đầu lườm cô bé một cái, sau đó nói với Mai Khôi: “Đừng để ý đến chị ấy, chuyên tâm tập luyện”.
Mẫn Lệ lấy lại hồn phách, gật gật đầu. Cô bé ổn định lại một chút, điều chỉnh tư thế, rồi hướng về phía Nghiêm Cẩn ra một đấm nữa, lực đạo mềm yếu chẳng mấy chốc đã bị ngăn lại, lòng bàn tay to lớn của Nghiêm Cẩn nắm lấy nắm đấm của cô bé, nhẹ nhàng vừa kéo vừa vặn, cánh tay hích đến vai cô bé, dưới chân xoay một cái, Mai Khôi chỉ kịp “á” lên một tiếng, thoắt cái ngã trên đất. Vào đúng thời khắc cô bé ngã xuống, Nghiêm Cẩn kéo eo cô bé, rồi khẽ khàng đặt cô bé lên sàn đất, không mảy may để cô bé ngã.
Mẫn Lệ ở bên cạnh sốt ruột: “Aizzzaizzz, cậu làm như vậy không được, lãng phí thời gian”.
**
Nghiêm Cẩn lại quay đầu lườm cô bé một cái, Mẫn Lệ tức giận chỉ vào cậu, oán thán với người xung quanh: “Đây là người gì chứ!”.
Mặc Ngôn cầm đồ uống, thản nhiên đáp: “Không quen”. Cậu quyết định không nhúng tay vào, bèn tìm vị trí bốn bề yên ổn ngồi xuống.
Đâu chịu chủ trương khoanh tay đứng nhìn, không chịu nổi cái kẻ biết sai không sửa, Mẫn Lệ nhìn chằm chằm lên sân tập, thấy Nghiêm Cẩn lại xuất mấy chiêu dịu dàng khác thường nữa với Mai Khôi, cuối cùng không kìm nén được nữa.
“Cậu tránh sang một bên, mình luyện tập cùng em ấy, cậu làm như thế này là đang khiêu vũ hay luyện công chứ, đau lòng chẳng có gì tốt cho em ấy cả.” Cô bé vỗ vỗ vào áo giáp bảo vệ đầu và bảo hộ thân được vứt đến, bản thân mình chỉ đeo găng tay, đẩy Nghiêm Cẩn ra ngoài sân tập: “Cậu cho rằng hôm đó Tiểu Mê cũng sẽ thương hoa tiếc ngọc như thế này à, để mình dạy em ấy, người nhà tránh xa khỏi sân”.
Mẫn Lệ giúp Mai Khôi mặc áo xong, vừa giảng lại cho cô bé động tác cốt yếu chiến đấu cơ bản, Nghiêm Cẩn đi xung quanh sân tập, Mẫn Lệ vẫy tay với cậu, không cho phép cậu đi vào nữa. Sau đó cô bé bảo Mai Khôi dùng mấy chiêu chỉ định tấn công mình. Mai Khôi nghiêm túc đánh mấy quyên, tư thế của cô bé còn được, nhưng lực lại không đủ, Mẫn Lệ tránh rất nhẹ nhàng, sau khi tránh đi, vừa khua chân đấm tay, thoắt cái đã đánh được lên mũ phòng hộ đầu của cô bé, “bụp” một tiếng vang lên, Mai Khôi lùi ra phía sau hai bước.
“Này, này.” Nghiêm Cẩn ở bên cạnh phát ra tiếng cảnh cáo, Mẫn Lệ lườm cậu: “Này cái gì mà này, mình có dùng lực đâu”.
Trong lòng Nghiêm Cẩn biết Mẫn Lệ nói đúng, nhưng vẫn còn lo lắng. Mai Khôi điều chỉnh xong trạng thái, thử lại lần nữa, cô bé xông đến, vụt vụt đấm hai quyền. Mẫn Lệ nhanh chóng hạ thấp người tránh đi, sau đó thuận thế đấm vào bụng Mai Khôi một chưởng, áo giáp hộ thân ngăn chặn phần lớn lực đạo, nhưng một đấm không mạnh này vẫn khiến Mai Khôi lùi liền mấy bước, bụp một cái ngồi phệt xuống đất.
Nghiêm Cẩn lao mạnh đến, căng thẳng nhìn, chắc chắn cô bé không bị thương, Mẫn Lệ bị cậu làm phiền muốn chết, bèn nói với tranh ở bên cạnh: “Để ngày thi hôm đó Tiểu Ma Vương không phạm tội sát nhân với Tiểu Mê, bây giờ tốt nhất mọi ngời nên lôi cậu ấy ra ngoài, cậu ấy ở đây ảnh hưởng đến chất lượng dạy học quá”.
“Không được, không được, phương pháp của chúng ta như thế này không đúng”, Nghiêm Cẩn lớn tiếng kêu la.
“Ai là chúng ta với cháu chứ, chỉ phương pháp của cháu không đúng thôi. Chú ủng hộ Mẫn Lệ”, Cừu Tranh cất lời trượng nghĩa.
“Không phải, cháu nghĩ ra rồi”, Nghiêm Cẩn đột nhiên linh quang lóe sáng, gạt hết trang bị của Mai Khôi đi: “Hôm nay cứ đến đây trước đã nhé, cháu nghĩ được cách rồi, mấy ngày nữa chúng ta lại luyện tập”. Trong ánh mắt kỳ quái của mọi người, cậu vội vàng đưa Mai Khôi ra ngoài.
Mai Khôi thấy hơi thấp thỏm: “Anh, xin lỗi, em thật vô dụng”. Mọi người tiêu tốn nhiều thời gian như vậy, luyện tập lâu như vậy, tiến bộ của cô bé cũng chỉ có một chút xíu.
“Chuyện không liên quan đến em, Con Rùa Nhỏ lợi hại nhất, vô địch thiên hạ, là phươn