XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1146 lượt.

Môn Kim Bảo cùng Ngân Bảo vừa nghe Đông Phương Dực đến, liền giả bộ ngồi xuống, ra vẻ chưa từng quan sát, đánh giá các bảo vật trong phòng.
“Ba vị thế huynh không cần câu nệ, cứ tự nhiên như nơi này là nhà của mình” Đông Phương Dực cẩn thận từ ngữ, cố không làm cho ba huynh đệ Tây Môn gia thấy đả kích mà cũng giữ được thể diện của mình, không muốn cho ba huynh đệ biết rằng hắn chính là kẻ mua ngựa làm cho bọn họ hận nghiến răng.
“Có, chúng ta thực tự tại.” Tây Môn Ngân Bảo sớm đem lửa giận của A Quý ca ca bỏ qua một bên, đáy lòng tính toán làm sao đem đồ của Đông Phương gia biến thành của Tây Môn gia.
“Ngươi tìm chúng ta tới làm cái gì?” Tây Môn Quý tạm thời gác lại chuyện của Nguyên Bảo cùng hai đệ đệ, chờ Đông Phương Dực nói ra mục đích cuộc gặp mặt này. Hắn đánh giá Đông Phương Dực không phải dễ chọc, cũng không như bộ dáng bên ngoài.
Tây Môn Quý đánh giá Đông Phương Dực đồng thời, Đông Phương Dực ở trong lòng cũng đánh giá Tây Môn Quý cùng Tây Môn Kim Bảo, Ngân Bảo. Ba huynh đệ bọn họ vừa nhìn đã biết là người của Tây Môn gia, tuy rằng quần áo lôi thôi, đầy bụi đất nhưng người nào cũng tuấn mỹ, trong ánh mắt có thể nhìn thấy bóng dáng của Nguyên Bảo.
“Tại hạ mời ba vị đến là có chuyện quan trọng muốn cùng các ngươi thương lượng”, biết rõ bọn họ không có tính nhẫn nại, hắn vẫn cố ý dong dài…
Quả nhiên, Tây Môn gia tam huynh đệ nghe hắn nói một chuỗi, không hẹn mà cùng nhăn mi, thống khổ nhìn Đông Phương Dực, không rõ hắn như thế nào không nói chuyện chính mà lòng vòng một hồi làm người ta nghe mà không hiểu gì?
“Ngươi có chuyện cứ việc nói thẳng, đừng tịnh tịnh chút lại nói dong dài làm cho người ta nghe không hiểu” Tây Môn Quý tức giận yêu cầu.
“Theo ta được biết, ba vị mấy năm nay đối với tộc nhân của ta thập phần chiếu cố”
“Thì tính sao?” Cướp bóc liền cướp bóc, nói cái gì chiếu cố? Khư!
“Đúng vậy! Thì tính sao?” Tây Môn Kim Bảo, Ngân Bảo hát đệm, cổ vũ thanh thế cho A Quý ca.
“Về ân oán lâu nay giữa hai nhà, ta cảm thấy rất phiền, hơn nữa hai nhà lại là láng giềng, thật ra có thể hảo hảo sống chung, không cần dùng tới dao kiếm làm cho cảm tình hai bên ngày càng them xâu”
“Sau đó?” Tây Môn Quý cố nén không phát hỏa với Đông Phương Dực, người này nói chuyện nghe thật mệt, muốn cái gì thì cứ nói thẳng ra không phải là tốt lắm sao?
Tây Môn Kim Bảo, Ngân Bảo đáp lễ bằng một cái ngáp to, là Đông Phương gia ăn lương thực khác với Tây Môn gia sao, bằng không sao lời nói của Đông Phương Dực làm cho bọn họ buồn ngủ đến vậy?
“Ta hy vọng chúng ta hai nhà có thể biến chiến tranh thành tơ lụa, không hề cừu thị đối phương.”
“Ý của ngươi là đem mỏ vàng trả lại cho chúng ta?” Tây Môn Quý nghĩ chỉ duy nhất có cách này là phương pháp hòa giải tốt nhất.
Vàng bạc, Song Bảo vừa nghe mõ vàng có thể lấy lại liền lập tức tỉnh ngủ, tinh thần phấn chấn, vẻ mặt chờ mong nhìn Đông Phương Dực.
“Cũng không phải.” Đông Phương Dực lắc đầu, đánh gãy hi vọng của Tây Môn Quý. Hai bên đối với việc sở hữu mỏ vàng đều bất đồng ý kiến, huống chi mạch khoáng mỏ vàng vốn thuộc về Đông Phương gia, hắn không nghĩ trả lại.
“Ngươi hiện tại đang đùa giỡn chúng ta sao?, không phải trả lại mỏ vàng vận ngươi còn nói dông dài cái gì?” Tây Môn Quý tay phải thành quyền, dùng sức đánh một cái để phát hỏa.
“Không sai! Ngươi mơ tưởng xem thường chúng ta! Đừng tưởng rằng ở địa bàn của ngươi, chúng ta cũng không dám đối với ngươi như thế nào! Nói cho ngươi, chọc giận chúng ta, chúng ta đem ngươi đánh cho miệng cha gọi mẹ!” Tây Môn Ngân Bảo bày ra tư thế hù dọa Đông Phương Dực.
“Ngươi chưa bị ba huynh đệ chúng ta đánh cướp qua nên không biết được chúng ta lợi hại thến nào. Nói cho ngươi biết, cường đạo thổ phỉ cũng biết nói lý lẽ, ngươi nếu liền ngoan ngoãn nhận sai, các đại gia tâm tình tốt sẽ không đánh vào gương mặt chuyên dùng để câu dẫn các bà các chị của ngươi” Tây Môn Kim Bảo tiếp lời.
Huynh đệ ba người giống như sài lang hổ báo uy hiếp Đông Phương Dực, đáng tiếc những lời uy hiếp của bọn họ vào tai Đông Phương Dực lại làm cho hắn suýt nữa thì bật cười. Nếu nói ở đây ai có diện mạo đẹp nhất, hắn chắc chắn không thể xếp trước ba huynh đệ bọn họ, vậy mà huynh đệ Tây Môn gia lại nói mặt của hắn chuyên dùng để câu dẫn các bà các chị, thiệt là…Đông Phương Dực không nhíu mi, mắt không chớp, đem lời đe dọa của ba huynh đệ Tây Môn gia trở gió bên tai, vẫn tập trung uống trà Bích Loa Xuân của hắn.
Ba huynh đệ Tây Môn gia vốn muốn Đông Phương Dực sẽ bị khí thế của bọ họ hù dọa mà sợ, ai ngờ hắn một chút nhíu mi cũng không có làm cho bọn họ nhất thời cảm thấy không còn hứng thú, khí thế cũng giảm đi phân nửa.
“Họ Đông Phương kia, ngươi nếu không muốn nói rõ cũng không muốn trả, vậy chúng ta đi” Tây Môn Quý lười cùng Đông Phương Dực nói tiếp.
“Đúng, chúng ta không cần lưu lại” Tây Môn Ngân Bảo cũng vội theo đuôi Tây Môn Quý.
“Ngươi cũng không cần cầu chúng ta ở lại” Tây Môn Kim Bảo cũng cổ vũ khí thế của hai huynh đệ.
“Hai nhà đám hỏi.” Đông Phương Dực không nặng không nhẹ ném ra câu n