Tác giả: Trầm Vi
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.
ngoài nàng đương nhiên là muốn chiếu cố cho Bảo Đệ ngốc, không muốn để cho nàng bị nghẹn chết, nếu không nàng sao dám về gặp mặt nương của Bảo Đệ.
“Hảo!” Tây Môn Bảo Đệ vui vẻ tiếp nhận chén rượu Nguyên Bảo đưa qua, một ngụm uống hết còn nói “ Ngon, Nguyên Bảo, ta muốn uống nữa”
“Uống ngon vậy sao?” Tây Môn Nguyên Bảo nghe Bảo Đệ đòi thêm cũng rót một ly cho nàng, kết quả phát hiện lời của Bảo Đệ không sai, rượu này uống thật ngon, nàng lập tức cao hứng rót thêm cho Bảo Đệ một chén đầy.
Hai tỷ muội ngươi một ngụm, ta một ngụm, khoái hoạt uống rượu giao bôi, căn bản đã quên rượu này phải chờ chú rể trở về cùng uống, cũng không phải là để Nguyên Bảo với Bảo Đệ uống mà phải là Đông Phương Dực cùng Tây Môn Nguyên Bảo uống với nhau. Trong nháy mắt, một bàn đầy đồ ăn cùng rượu đã bị hai nàng như gió thu cuốn lấy lá vàng, ăn hết sạch.
“Chậc, Đông Phương gia có tiền thì có tiền, nhưng vẫn có vẻ keo kiệt nha”, chuẩn bị có chút đồ ăn như vậy, căn bản là chỉ đủ cho các nàng nhét kẽ răng.
“Đúng vậy! Khó trách nương ta nói kẻ càng có tiền thì càng keo kiệt” Tây Môn Bảo Đệ cũng bĩu môi đồng tình, vốn đang nghĩ nàng đến Đông Phương gia có thể ăn uống thỏa thích, không ngờ là không như tưởng tượng, làm nàng lúc nãy còn đồng tình Nguyên Bảo gả đúng chỗ, bây giờ thì yên lặng thu lại lời mới nãy.
“ Chỉ có một câu, Đông Phương gia thôi”, một câu ngắn ngủn đủ để đại biểu hết thảy.
“Không sai! Bất quá Nguyên Bảo, ta nhớ rõ bà mối giống như nói rượu cùng thức ăn này là chuẩn bị cho ngươi cùng tỷ phu ăn, hiện tại chúng ta đã ăn đến không còn một mảnh, khi hắn trở lại thì ăn cái gì?” Tây Môn Bảo Đệ tới giờ mới nhớ tới lời dặn dò của bà mối.
“Yên tâm, hắn ở bên ngoài ăn uống no đủ, nếu trở về phòng còn đói thì bảo người ta đem tới là được” Tây Môn Nguyên Bảo xua tay nói với Bảo Đệ, muốn nàng đừng lo lắng.
“Nguyên Bảo, tỷ phu khi nào trở về phòng? Không thể ra ngoài dạo chơi, ta nhàm chán đến buồn ngủ rồi”, vừa nói Bảo Đệ vừ ngáp một cái thiệt lớn, Đông Phương Dực nếu không mau trở về, nàng thực sự sẽ nhào lên giường bọn họ mà đánh một giấc.
“Không biết được”, Tây Môn Nguyên Bảo giọng kém vui trả lời, tâm tình nàng bây giờ vừa chờ mong lại có chút sợ hãi. Đêm nay, Đông Phương Dực sẽ làm chuyện gì với nàng, nương nàng đều đã vụng trộm nói cho nàng biết, nghĩ đến Đông Phương Dực sẽ thân cận với nàng, nàng liền khẩn trương, không biết nên làm thế nào cho phải.
Muốn chạy trốn nhưng cũng muốn lưu lại. Ai, mâu thuẫn a!
“Nguyên Bảo, ngươi không thoải mái sao? Bằng không sao sắc mặt lại lúc trắng lúc hồng? không phải là sinh bệnh chứ?” Tây Môn Bảo Đệ phát hiện vẻ mặt quái dị của nàng, liền lo lắng hỏi.
“Ta không sao, ngươi đừng lo lắng.”, cho dù Nguyên Bảo da mặt dày, lá gan lớn cũng không dám nói cho Bảo Đệ biết trong lòng nàng đang lo lắng chuyện gì.
“Thật sự không có việc gì?” Tây Môn Bảo Đệ vẫn là không quá yên tâm.
“Thật sự!” Tây Môn Nguyên Bảo khẳng định.
“Làm sao vậy? Ai không thoải mái?”, từ bên ngoài đi vào, trên người còn mang theo mùi rượu, Đông Phương Dực nghe các nàng trò chuyện liền lên tiếng quan tâm hỏi.
“Không có việc gì, hai chúng ta đều thật sự tốt” Nguyên Bảo vội lên tiếng, không muốn làm cho Đông Phương Dực khẩn trương.
Đông Phương Dực bước vào trong phòng, nhìn thấy một đống hỗn độn trên bàn, đầu tiên là hắn ngẩn người ra, sau đó cười to. Hắn sớm nên đoán được tiêu tân nương đang yêu của hắn tuyệt sẽ không an phận ngồi ngay ngắn ngay mép giường chờ hắn trở về, hiếu động như nàng làm sao mà ngồi chờ được. Huống chi vừa mệt, vừa đói mà trước mắt lại là một bàn đồ ăn và rượu, nàng đương nhiên là sẽ không khách khí, đó mới chính là Tây Môn Nguyên Bảo.
Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ hai người đồng thời chú ý tới hắn phát hiện hai người bọn họ đã đem thức ăn trên bàn ăn sạch sẽ, hai tỷ muội liếc mắt nhìn nhau, đều tự lo sợ bất an.
“Chúng ta đã đói bụng.” Tây Môn Nguyên Bảo cố kiềm chế sự bất an, nói điều mà nàng cho là hợp lý hợp tình. Đúng thôi, đói bụng thì phải ăn, không có gì là không đúng a! Nếu Đông Phương Dực mất hứng, cùng lắm lại kêu người ta mang thêm một bàn nữa là được.
“Tỷ phu, ngươi sẽ không tức giận chứ?” Tây Môn Bảo Đệ không biết tính tình Đông Phương Dực, cẩn thận nhìn hắn, nếu xảy ra chuyện gì, nàng có thể lập tức lôi Nguyên Bảo chạy trốn, nếu không kịp mang theo Nguyên Bảo thì ít nhất nàng cũng phải bỏ trốn mất dạng.
“Sẽ không. Nguyên Bảo nói đúng, hai người các ngươi đều đói bụng, nếu trước mắt có một bàn dọn xong rượu và thức ăn, đương nhiên muốn ăn a!” Đông Phương Dực cầm ôn nhu tươi cười, muốn Bảo Đệ đừng vì việc nhỏ này mà lo lắng.
“Tỷ phu, ngươi thật sự là người tốt!” Tây Môn Bảo Đệ thấy hắn một chút cũng không tức giận, cảm động đến mức hai tròng mắt rạng rỡ tỏa sáng. Hắn quả nhiên là người tốt, nếu ở nhà, nàng cùng Nguyên Bảo ăn hết sạch đồ ăn chắc chắn sẽ bị tộc nhân đuổi đánh, tuyệt không như hắn cười ôn nhu mà nói với các nàng “ không quan hệ”.
“Bảo Đệ, ta nghĩ chắc là ngươi ăn chưa có no? Ta đã sai người làm thêm ít