Tác giả: Trầm Vi
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1143 lượt.
ày.
“Cái gì?!” Tây Môn tam huynh đệ đồng thời dừng lại, kinh hãi nhìn Đông Phương Dực, không thể tin được lời mình vừa nghe được là sự thật, bởi vậy cả ba lài cùng lấy ngón trỏ thanh thanh lỗ tai, vẻ mặt mờ mịt nhìn Đông Phương Dực .
“Ta cho rằng hai nhà kết thông gia có thể háo giải những tranh cãi là một chủ ý tốt, không biết ý ba vị thế nào?” Đông Phương Dực cười hỏi ba hynh đệ Tây Môn gia.
“Đám hỏi?!” Tây Môn Quý rít gào.
“Ai với ai?” Tây Môn Song Bảo hai mặt nhìn nhau.
“Ta có hai muội muội, sẽ đem một người gả cho nhà các ngươi” Đông Phương Dực ung dung nói.
“Cái gì? Muội muội của ngươi sẽ gả vào nhà chúng ta?” Tây Môn Quý lại rít gào, mi nhíu chặt.
“Đông Phương Dực, ngươi thật sự là muốn cùng chúng ta chung sống hoà bình sao?” Tây Môn Ngân Bảo không qua loa đồng phe phẩy đầu xem Đông Phương Dực.
Tây Môn Kim Bảo đi tới đi lui, ngón trỏ chỉ vào Đông Phương Dực, bộ dáng ra vẻ giận dữ.
Phản ứng của ba huynh đệ ngoài dự liệu của Đông Phương Dực, hắn vẫn nghĩ Tây Môn gia đối với việc này sẽ rất vui mừng, nhưng bọn hắn quá mức phẫn hận làm cho hắn không thể lý giải được. Hay là hắn đem muội muội gả vào Tây Môn gia, đối với bọn họ là sự trừng phạt?
“Ta thật lòng muốn hóa giải hiềm khích giữa hai nhà, sau này mọi người có thể hòa thuận, vui vẻ sống chung” Đông Phương Dực cẩn thận dùng từ.
“Không! Không đúng! Ngươi căn bản là muốn hai nhà đối địch với nhau thêm sâu sắc” Tây Môn Quý không ủng hộ lắc đầu.
“Đúng vậy! A Quý ca ca, như lời ta nói, Đông Phương gia tiểu tử này căn bản là cố ý hãm hại chúng ta” Tây Môn Ngân Bảo cũng phẫn nộ tiếp lời.
“Hắn thỉnh chúng ta lại đây thì đã sớm tâm hoài bất quỹ, may mắn chúng ta thông minh mới không trúng gian kế của hắn” Tây Môn Kim Bảo ngữ khí khinh thường.
“Mụ nội nó ! Đông Phương Dực, ngươi thật có chí khí, cư nhiên dám thiết hạ gian kế hãm hại chúng ta. Tốt lắm, chuyện này ta nhớ kỹ, lần sau sẽ hoàn trả gấp đôi” Tây Môn Quý giận không thể át.
“Chậm đã! Ta nghĩ, có phải chúng ta có hiểu lầm hay không?” trong Đông Phương Dực thật sự là đầu đầy mờ mịt, bất luận hắn nghĩ như thế nào, cũng không cảm thấy đem muội muội gả tiến Tây Môn gia là hãm hại a!
“Không hiểu lầm, ngươi gả muội muội vào nhà chúng ta rõ ràng là có ý định bất lương”
Tây Môn Kim Bảo, Ngân Bảo gật đầu như đảo tỏi, Đông Phương Dực này mưu kế thật sự là rất ác liệt cũng quá ngoan độc, bọn họ nằm mơ đều không nghĩ tiểu tử này là kẻ tiếu lí tàng đao, hôm nay quả nhiên không nên đến Đông Phương gia.
“Ta không rõ nguyên nhân, thỉnh Tây Môn thế huynh giải thích” Đông Phương Dực thở dài, thật không biết vì sao bọn họ lại phẫn nộ như thế?
“Tốt, ngươi đã muốn giả ngu thì chúng ta liền giải thích” Tây Môn Quý không cùng hắn quanh co, lòng vòng.
“Đông Phương Dực, ngươi đem muội muội gả vào nhà chúng ta, chúng ta trong lòng rất rõ ràng là ngươi muốn ăn sạch hết lương thực trong nhà chúng ta” Tây Môn Ngân Bảo cho rằng trong nhà luôn thiếu lương thực, không thể lại thêm người đến chia xẻ. Không được. Không cần.
“Đông Phương Dực, ngươi muốn cho chúng ta toàn tộc đói chết, thật sự là rất ác độc !” Tây Môn Kim Bảo chỉ là nghĩ đến lại có một nữ nhân có sức ăn lớn như Nguyên Bảo vào cửa, hắn liền cảm thấy muốn ngất đi, tứ chi vô lực.
Tây Môn gia huynh đệ tiếp xúc qua nữ nhân như Nguyên Bảo, Bảo Đệ biết sức ăn các nàng không phải nhỏ hơn nam nhân, nhất là Nguyên Bảo lại càng kinh người. Ngẫm lại, trong tộc đã có thùng cơm lớn Nguyên Bảo, nếu lại thêm một người như vậy thì chẳng phải đồ ăn sẽ càng thiếu đến đáng thương sao? Bọn họ đã cơm ăn không đủ no, cũng không muốn có thêm nữ nhân tới làm cho họ càng thêm đói khát, cho nên không phải là Đông Phương Dực nghĩ ra quỷ kế để phá hủy Tây Môn gia thì là gì?
Nghe xong bọn họ giải thích, Đông Phương Dực thật lâu nói không ra lời, hắn cảm thấy kinh ngạc nhưng cũng cảm thấy buồn cười, hắn dám thề, chính mình tuyệt đối không có ý tứ hãm hại Tây Môn gia! Nếu nói ý định bất lương thôi, thật là có, nhưng đối tượng là nhằm vào Nguyên Bảo, mà không phải những người khác.
“Các ngươi thật là hiểu lầm, ta chưa nói xong. Ta đem muội muội gả tiến Tây Môn gia, tự nhiên sẽ cho nhiều đồ cưới, hơn nữa Đông Phương gia có quy định, là nữ tử Đông Phương gia hàng năm đều được chia một khoản lợi tức, Đông Phương gia càng kiếm được nhiều thì sẽ được chia càng nhiều. Về phần lương thực, ta cam đoan muội muội nhà ta sẽ không ăn hết của các ngươi, cứ yên tâm đi. Tin tưởng ta, cưới nàng đối với các ngươi tuyệt đối là có lợi chứ không hại”. Đông Phương Dực nghiêm túc giải thích.
Vừa nghe đến Đông Phương Dực sẽ cho nhiều đồ cưới, hơn nữa hàng năm đều có tiền lợi tức, ba huynh đệ nhất thời yên tâm không ít. Về phần sức ăn của muội muội Đông Phương Dực là lớn hay không, sau này sẽ biết, nếu Đông Phương Dực dám can đảm lừa gạt bọn họ, bọn họ tuyệt đối sẽ làm cho hắn càng khó coi hơn.
“Cứ như vậy?” Tây Môn Quý âm thầm tính toán, mới nghe thì thấy trong cuộc giao dịch này Tây Môn gia chiếm ưu thế.
“Vì bảo đảm hai nhà có thể ở chung hơn hò