Tác giả: Trầm Vi
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1144 lượt.
a hợp, ta hy vọng cũng có thể cưới muội muội các ngươi — Nguyên Bảo làm vợ.” Đông Phương Dực đưa ra yêu cầu.
Ba huynh đệ Tây Môn gia nghe xong yêu cầu của hắn đều trừng mắt, há miệng mà nhìn, giống như hắn vừa nói điều gì đó rất đáng sợ. Tây Môn Ngân Bảo còn đem một miệng trà phun ra hết, mà Tây Môn Kim Bảo thì lúng ta lúng túng nhìn hắn, không thốt nên lời.
“Vừa rồi có phải ta nghe lầm hay không? Ngươi nói…ngươi nói muốn lấy Nguyên Bảo? là Nguyên Bảo nhà chúng ta? Tây Môn Quý không dám tin nhìn Đông Phương Dực, lại cao thấp đánh giá một lần, hoài nghi đầu óc của hắn không được bình thường.
“Hắn nói muối cưới Nguyên Bảo sức mạnh như trâu, sức ăn kinh người a! Ngươi nói có phải hắn điên rồi không?” Tây Môn Ngân Bảo khẩn trương đối Kim Bảo nói.
“Khẳng định là điên rồi!” Tây Môn Kim Bảo đồng ý thẳng gật đầu.
“Đợi chút! Hắn không biết Nguyên Bảo sức mạnh như trâu, sức ăn kinh người đúng không? Cho nên mới hội ngốc vù vù nói muốn cưới Nguyên Bảo?” Tây Môn Ngân Bảo bỗng nhiên nghĩ đến mấu chốt quan trọng nhất.
“Đúng! Hắn nhất định không hiểu được!” Tây Môn Kim Bảo khẳng định.
“Các ngươi câm miệng lại cho ta” Tây Môn Quý gầm lên với hai đệ đệ, bọn họ tiếp tục ồn ào như vậy, cho dù Đông Phương Dực lúc trước không biết Nguyên Bảo đáng sợ thì giờ cũng đã rõ ràng.
Tây Môn Song Bảo vừa thấy biểu tình tức giận của A Quý ca ca, lập tức biết được mình vừa nói những chuyện không nên nói, nên vội vàng im lặng, thầm mong Đông Phương Dực cái gì cũng chưa nghe được, cũng không hiểu người bọn họ vừa nói chính là Nguyên Bảo.
“Ta hy vọng các ngươi có thể đồng ý đem Nguyên Bảo gả cho ta vợ.” Đông Phương Dực thanh thanh yết hầu, không để ý tới Song Bảo huynh đệ âm thanh thật lớn làm người ta khọng thể bỏ qua.
“Hiện tại ta hiểu được ý tứ của ngươi, ngươi là muốn một cái đổi một cái đúng không?” Tây Môn Quý rốt cục hiểu được đề nghị của Đông Phương Dực.
“…… Có thể nói như vậy.” Văn nhã một chút là hai nhà kết thông gia, cá nhân Đông Phương Dực thích cách nói này hơn.
Tây Môn Quý cùng Tây Môn Kim Bảo, Ngân Bảo lâm vào bối rối. Lấy Nguyên Bảo đổi cô nương Đông Phương gia sao? Lấy Nguyên Bảo sức ăn lớn lại hay giành giựt đồ ăn với bọn họ đổi lại một cô nương ăn ít lại có đồ cưới nhiều. Nghĩ thế nào cũng thấy có lợi, cuộc mua bán này có thể đàm phán a!
Tây Môn Kim Bảo cùng Ngân Bảo đưa mắt nhìn về phía Tây Môn Quý, muốn hắn thừa dịp Đông Phương Dực đầu óc đang có vấn đề, lại không rõ ràng chân tướng của Nguyên Bảo liền mau gật đầu đáp ứng cuộc hôn nhân này. Nếu chần chừ, Đông Phương Dực có thể sẽ đổi ý nha!
“Hảo! Thành giao!” Tây Môn Quý sảng khoái đáp ứng việc hôn nhân.
Tây Môn Kim Bảo cùng Ngân Bảo hai người tươi cười, đáy lòng không hẹn mà cùng nghĩ — đem Nguyên Bảo gả ra, bọn họ rốt cục có thể ăn uống no đủ !
“Nếu chúng ta đã đạt thành việc kết thông gia, ba vị thế huynh, ta đã sai người chuẩn bị rượu ngon cùng thức ăn ở phòng khách, nếu các ngươi không chê thỉnh dùng bữa”
“Được, đương nhiên là không chê” Tây Môn Quý chờ không kịp muốn ăn no nê.
“Có rượu đồ ăn ăn ngon ngươi như thế nào không nói sớm?” Vừa nghe gặp có ăn, con sâu trong bụng Tây Môn Ngân Bảo liền kêu lên.
“Đi, mọi người còn khách khí cái gì” thấy Đông Phương Dực vì bọn họ mà chuẩn bị một bạn đồ ăn cùng rượu ngon, Tây Môn Kim Bảo liền có hảo cảm với Đông Phương Dực vô cùng, hơn nữa hắn còn muốn cưới Nguyên Bảo, Kim Bảo càng thất Đông Phương Dực đáng yêu vô cùng.
Đông Phương Dực đã thành công bước đầu, thuận lợi bàn xong việc hôn sự, bên môi liền nở nụ cười.
Trải qua tam thư lục lễ, Tây Môn Nguyên Bảo rốt cục phong phong cảnh quang mà gả nhập Đông Phương gia.
Về cọc hôn sự này, đá, hỏi hai nhà liền cách biệt một trời. Chiếm được tiện nghi lớn, Tây Môn Phát Tài cười đến toe tóe, mà bên này Y Thư Ngọc tự nhận mình bị nhiều thua thiệt nhưng vẫn phải nén giận tổ chức hôn sự long trọng, giữ thể diện cho Đông Phương gia.
Đối với việc Tây Môn Nguyên Bảo trở thành con dâu, cũng là đương gia chủ mẫu của Đông Phương gia, nhiều người vẫn rất nghi ngờ, thậm chí trong lòng còn xem thường nàng sẽ không đảm đương nổi vị trí này.
Hỉ chúc đỏ thẫm cùng chữ song hỉ cũng màu đỏ làm cho tân phòng trở nên sáng rực cũng tràn đầy vẻ hân hoan, vui sướng…Tất cả các dụng cụ trong phòng đều tinh mỹ khiến người không thể chê được, lại bố trí tỉ mỉ, chứng tỏ chú rể đối với tân nương có bao nhiêu yêu chiều.
Vẫn mặc giá ý trên người, Tây Môn Nguyên Bảo vừa vui sướng, vừa khẩn trương ngồi ngay ngắm bên mép giường, nghe tiếng chúc rượu huyên náo từ bên ngoài truyền vào, nhưng chỉ mơ hồ nghe thấy những âm thanh rời rạc làm cho nàng cảm thấy buồn bực. Tựa hồ là rất tĩnh lặng.
“Ân…… Ngươi quả nhiên là gả đúng chỗ rồi!” Vốn đang tội nghiệp Nguyên Bảo gả tới chỗ nặng nề như vậy, nhưng đồ ăn ngon của Đông Phương gia đã đủ bù đắp phần thiếu hụt này.
“Đến, uống chút rượu, trăm ngàn đừng để bị nghẹn.” Tây Môn Nguyên Bảo rót chén rượu đưa cho Bảo Đệ, thân là tỷ tỷ, ra