Tác giả: Trầm Vi
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.
ng sai.
“Nguyên Bảo, ngươi nhìn xem hoa cúc nở rộ rất xinh đẹp, trong thời điểm này ngươi đàn cho ta nghe một bản thì hay biết mấy”. Biết rõ Tây Môn Nguyên Bảo tuyệt đối không thể đánh đàn, Y Thư Ngọc còn cố tình làm khó dễ nàng, làm cho nàng hiểu được chính mình cùng Đông Phương gia có chênh lệch lớn thế nào.
“Dạ”, Nguyên Bảo chưa kịp suy nghĩ gì, mà chỉ dạ theo quán tính, đợi khi nàng hiểu ra ý Y Thư Ngọc muốn nói gì thì không còn kịp rồi. Nàng ngạc nhiên nhìn bà bà đang tao nhã cười.
“Ngươi nguyện ý đàn cho ta nghe một bản thật là tốt quá, Lục Nhi cũng vừa kịp lúc đem Nguyệt Nha cầm đến”. Ban đầu, Y Thư Ngọc nghĩ Nguyên Bảo sẽ trực tiếp phản đối, nói không, không ngờ được nàng thế nhưng lại đồng ý. Tốt lắm, nàng muốn nhìn xem Tây Môn Nguyên Bảo tài nghệ đánh đàn đến cỡ nào.
Lục nhi thật cẩn thận đem Nguyệt Nha cầm tới, mà Tây Môn Nguyên Bảo thì sắc mặt tái nhợt nhìn cổ cầm được chạm trổ tinh mỹ.
Bảo Đệ cũng đồng dạng trừng lồi mắt, nếu Nguyên Bảo biết đánh đàn thì heo cũng có thể bay, cá này nên làm thến nào cho phải?
“Nương……” Tây Môn Nguyên Bảo cười gượng nhìn về phía Y Thư Ngọc.
“Yên tâm, nương sẽ không làm khó dễ ngươi, không yêu cầu ngươi phản đàn khúc “Quảng Lăng Tán”, ngươi cứ theo cảnh trí trong hoa viên, tùy ý mà đàn một khúc đi”. Thấy nàng do dự khó xử, tâm tình của Y Thư Ngọc liền cảm thấy tốt, nhàn nhã uống trà.
Tây Môn Nguyên Bảo cảm thấy như muốn say, muốn lập tức thừa nhận nàng căn bản không biết đàn nhưng nhìn thấy bà bà nhất định sẽ không bỏ qua, nàng đành kiên trì ngồi xuống trước Nguyệt Nha cầm. Nhìn mười sợi dây đàn, tâm tình nàng nặng tựa như Tôn Ngộ Không bị chặn bởi năm ngón tay của Như Lai Phật Tổ.
Y Thư Ngọc lạnh lùng liếc nàng một cái, chờ xem nàng bị xấu hổ trước mặt hạ nhân để tiêu trừ lửa giận trong lòng.
“Như thế nào, cảm thấy Nguyệt Nha cầm không tốt?” Y Thư Ngọc nhíu mày, lạnh nhạt hỏi. Nguyệt Nha cầm là danh cầm, không phải người nào cũng có thể tùy tiện sử dụng.
“Không, ta sẽ đàn”, Tây Môn Nguyên Bảo thở dài, bà bà cố ý làm khó dễ, nàng chỉ có thể lấy ngựa chết là ngựa sống mà thôi.
Thấy nàng không biết sống chết đáp lại, Y Thư Ngọc cười đến càng thêm khinh miệt. Nếu Tây Môn Nguyên Bảo biết đánh đàn, nàng nguyện ý đem cái chuôi này nuốt vào bụng a!
Tây Môn Nguyên Bảo lo sợ bất an, mười ngón khẽ run đặt lên huyền cầm, hàm răng cắn vào môi dưới, lại dùng lực hít sâu một cái lấy hết dũng khí dùng lực, ý đồ muốn đánh ra một bản đàn thật hay để che miệng Y Thư Ngọc.
Đông Phương Dực không đơn giản là ở thư phòng xử lý việc tiệm châu báu vận chuyển, mua bán mà còn bắt tay vào xử lý chuyện bị người đuổi giết. Hắn đã ủy thác cho Vạn Sự Thông (chỗ này là ta chém vì không dịch được theo nguyên tác từ tin tức linh thông sao cho chuẩn nhé) chuyên cung cấp thông tin, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng nắm trong tay, tra xem rốt cuộc kẻ chủ mưu đằng sau là ai, là kẻ nào muốn dồn hắn vào chỗ chết.
Hôm nay đã có tin tức hồi báo đang chờ hắn xem.
Khi chưa có kết quả, hắn không muốn phỏng đoán quá nhiều, tất cả phải dựa vào chứng cớ. Dù rằng đã có người để hoài nghi nhưng vẫn cứ âm thầm hi vọng không phải là người nọ.
Nếu đúng kẻ chủ mưu là Đông Phương Kiệt như hắn dự đoán, như vậy việc này đối với hắn rất tàn nhẫn. Hắn thực sự không muốn người đó là Đông Phương Kiêu, bở vì nếu thực sự là Đông Phương Kiêu thì sẽ có nhiều người bị tổn thương, bản thân hắn cũng không vui vẻ gì. Cho nên từ đầu đến cuối hắn luôn hi vọng rằng mình đoán sai, rằng mình lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Đông Phương Kiêu là vô tội.
Từ nhỏ, Đông Phương Kiêu luôn cùng hắn cạnh tranh, thắng bại giữa bọn họ không tính hết, mà lần tranh đua lớn nhất, gay gắt chính là vị trí tộc trưởng.
Phụ thân Đông Phương Kiêu là đệ đệ của phụ thân Đông Phương Dực, bọn họ là đường huynh đệ, theo lý thuyết, Đông Phương Kiêu có tư cách cạnh tranh. Nhưng hắn muốn tranh vị trí tộc trưởng cũng không dễ dàng, bởi vì hắn chỉ là con do tiểu thiếp sinh ra, mẫu thân của Đông Phương Kiêu bộ dáng xinh đẹp nhưng lại quá nhu nhược, sức khỏe không tốt mà nhà mẹ đẻ cũng không có thế lực để có thể dựa vào. Suy tính nhiều mặt, Đông Phương Dực tự nhiên chiến thắng mà ngồi lên ghế tộc trưởng.
Cũng bởi vậy năm đó tuy Đông Phương Kiêu tuy rằng tươi cười chúc mừng, nhưng Đông Phương Dực không cho rằng khâm phuc thật sự. Từ sau khi hắn tiếp nhận vị trí tộc trưởng, mấy năm qua vẫn hòa hợp với Đông Phương Kiêu, nhưng nếu nói Kiêu luôn âm thầm bồi dưỡng thế lực của mình thì hắn cũng không lấy gì làm lạ.
Nếu nói Kiêu cuối cùng quyết định không chỉ kéo hắn xuống khỏi vị trí tộc trưởng mà còn muốn mạng của hắn, hắn không thể không nói sự tình phát triển đến mức này làm tâm hắn rất đau.
Hắn cho tới bây giờ cũng không muốn cùng Kiêu tranh đấu cho đến mức kẻ còn người chết, tuyệt đối không.
Đông Phương Dực tâm tình đau đớn mở thư hàm, nhìn mấy chữ viết trên giấy càng làm cho mi hắn nhíu chặt. Dựa trên mũi tên đã bắn hắn, đầu mũi tên có khắc hình đầu hổ mà tra được tổ chức giết người thần bí “ Phục Hổ môn”