XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1145 lượt.

quyền, lại làm cho hắn hôn mê đến hừng đông.
“Những gì ngươi nói đêm đó, một chữ ta cũng chưa quên”, bộ dáng kiêu ngạo của nàng lúc truốc làm cho hắn hận đến nghiến răng, nếu không vì sau này lại thích nàng, hai tay của hắn chắc chắn sẽ nhào lên bóp cái cổ tuyết trắng của nàng.
“Ta đánh cướp ngươi, ngươi không cần phải nhớ rõ ràng những gì ta nói, không quan hệ”. Nàng đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, ho nhẹ, cũng nhớ lại “tội ác” của nàng ngày ấy đối với hắn. Nếu biết sau này sẽ gả cho hắn, nàng sẽ không đánh hắn quá đáng như vậy, ít ra là cũng nhã nhặn hơn một chút.
“Còn nhớ rõ chuyện ngươi nói sẽ phải lột sạch toàn thân ta sao?”, Đông Phương Dực vừa cười hỏi, trong đôi mắt thâm thúy lóe lên một tia trêu tức.
“Cái gì…… Cái gì?! Khụ khụ! Ta…… Có chuyện này sao?” Nàng lại ho, mặt đỏ lên nhưng vẫn ra sức phủ nhận. Lúc trước nàng không hiểu biết, nên nghĩ việc lột sạch toàn thân hắn không có gì là không đúng nhưng sau khi nương nói cho nàng biết sau khi thành thân, hắn đối với nàng sẽ làm chuyện gì, nàng mới biết lúc trước không nên nói linh tinh với hắn. Bây giờ chỉ có thể chết cũng không thừa nhận, làm như chuyện gì cũng chưa xảy ra, xem hắn còn có gì để nói tiếp.
“Có, hơn nữa ta nhớ rõ rành mạch.” Đông Phương Dực cười đến gian.
“Là ngươi nhớ lầm !” Không cần thừa nhận, cũng đừng đi quản hắn cười có bao nhiêu khiến người chán ghét! Mặc kệ hắn! Không để ý tới hắn!
“Nguyên Bảo.” Hắn lấy tiếng nói mê người gọi
“Làm chi?!” Hảo phiền nha!
“Hoan nghênh ngươi đem ta toàn thân lột sạch”, cánh tay phải kém mạnh một cái, đem nàng ôm vào trong lòng, thuận tiện hôn lên đôi môi anh đào nhỏ nhắn đã thèm khát lâu nay.
Thân hình thon gầy, rắng chắc của Đông Phương Dực thân mât phủ ở trên làm Nguyên Bảo chỉ cảm thấy trong đầu “ oanh” một tiếng, hai gò má nổi lên hai áng mây đỏ hồng, mãi không chịu tan.
Hắn…… Hắn…… Hắn sẽ không thật sự đối với nàng làm ra những chuyện như nương nói chứ?
“Ngươi…… Ngươi làm sao có thể chạm vào miệng của ta?”, nàng vội lấy hai tay che miệng, tránh cho môi của hắn lại vào môi của nàng.
“Vì sao không thể?” Hắn cười đến ôn nhu, ngón tay dài nhẹ nhàng thưởng thức những sợi tóc mượt mà của nàng.
“Bởi vì…… Bởi vì…… Bởi vì chính là không thể!” động tác vuốt tóc nàng của hắn làm cho nàng cảm thấy miệng khô, lưỡi đắng, trong đầu càng thêm hỗn loạn, căn bản không thể nghĩ ra lý do gì để phản bác.
“Nương ngươi là nói như vậy với ngươi?”, hắn cúi đầu cười, môi lại hôn lên mu bàn tay nàng.
Giống như khi hắn hôn môi khiến cho toàn thân nàng tê dại, gương mặt ửng đỏ không thể khắc chế giờ lan hết toàn thân, lòng của nàng như có một dòng nước ấm chảy qua, cảm thấy thoải mái lại không được tự nhiên, thậy không hiểu rốt cuộc là làm sao.
“Nương ta…Mẹ ta nói nếu ngươi khi dễ ta, ta nên hung hăng đánh ngươi”, vừa nói hai tay vừa vung về phía hắn, cũng bày ra bộ dáng hung ác để hù dọa.
“Ngươi đánh người đau như vậy, ta làm sao dám khi dễ ngươi”, hắn cố ý đùa giỡn với nàng.
“Nếu không đau, ta cần gì phải động thủ?”, nàng cũng sẽ không đùa giỡn, xem như là giả bộ, nếu muốn đánh, nàng sẽ đánh thật.
“Nguyên Bảo, ngươi thật sự thực đáng yêu.” Hắn cười, lại trộm hôn nàng.
“Ngươi lại chạm vào ta!” Nàng kinh hô.
“Đúng, ta lại chạm vào ngươi”, Đông Phương Dực hôn đến nghiện, lại lần nữa hôn lên đôi môi anh đào của nàng.
Tây Môn Nguyên Bảo có chút kinh hoảng lại có chút chờ mong, trong lòng tính toán nên mặc kệ hắn hay đánh hắn một quyền bay ra ngoài?
Tối nay nàng vừa thành thân, nếu lực đạo không cân nhắc, không cẩn thận đánh chết Đông Phương Dực thì chẳng phải nàng sẽ thành quả phụ sao? Việc này thực sự sẽ làm tổ hại thanh danh của Tây Môn gia, cha mẹ cũng khó làm người a! Cho nên không thể một quyền đánh bay Đông Phương Dực, nếu không cẩn thận đánh chết hắn hay làm cho hắn trở nên tàn phến thì biết phải làm sao?
Nàng không nghĩ được kế sách để ứng phó, mà thừa dịp lúc nàng đang phân vân, Đông Phương Dực lại bắt đầu công thành chiếm đất, từ môi nàng di chuyển xuống gáy, sau lại say đắm hôn lên xương quai xanh xinh đẹp của nàng.
Kỳ quái, nàng như thế nào cảm thấy toàn thân càng ngày càng nóng? Ngực rầu rĩ lại đánh trống liên hồi, thậm chí là càng lúc càng nhanh, như tùy thời đều có thể nhảy ra ngoài.
Nghi hoặc cúi đầu xem, chỉ thấy Đông Phương Dực đang hôn lên bộ ngực tuyết trắng của nàng, bỗng nhiên cả kinh, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm đỏ.
“Ngươi…… Ngươi, ngươi……” Làm sao bây giờ? Hắn quả nhiên làm chuyện giống như nương đã nói. Nàng rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Giả chết có phải là cách tốt hay không?
“Như thế nào, ngươi sợ?” Đông Phương Dực ngẩng đầu nhìn nàng, ngón tay thon dài vuốt ve thân hình xinh đẹp mê người, làm cho tâm của nàng gợn sóng liên hồi.
“Ai nói ta sợ? đừng có đùa, Tây Môn Nguyên Bảo ta trời không sợ, đất không sợ, sao lại sợ Đông Phương Dực ngươi. Khiêu khích của hắn đã làm tính hiếu thắng của nàng bộc phát, nàng sẽ không để cho Đông Phương Dực xem thường nàng.
“Thật sự?” Hắn hoài nghi nhìn nàng.
“Đương nhi