Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1156 lượt.

.
“Phục Hổ môn” là tổ chức sát thủ, chỉ cần ra giá, bất luận là ai bọn họ cũng sẽ giết. Lời đồn về Phục Hổ môn hắn cũng có nghe nói đến, chỉ là không nghĩ tới lại có người muốn hắn chết đến mức tìm đến Phục Hổ môn để mua đầu của hắn.
Xuyên qua tầng tầng lớp lớp quan hệ để trà trộn vào Phục Hổ môn mới rốt cuộc tra ra được, người muốn mua đầu của hắn là Giang Vô Nhai.
Giang Vô Nhai mướn sát thủ giết hắn thật ngoài dự liệu của Đông Phương Dực, hắn vốn vẫn cùng Đông Phương gia hợp tác làm ăn, không chỉ có thế mà từ thời phụ thân của bọn họ cũng đã có mối quan hệ thân thiết. Giang Vô Nhai mỗi lần gặp hắn đều là một bộ mặt hiền lành, tươi cười, thì ra là hắn tiếu lí tàng đao.
Ý đồ của Giang Vô Nhai là gì, không cần hỏi cũng đoán được. Mỏ vàng của Đông Phương gia chính là nguyên nhân, Giang Vô Nhai lại yêu tiền như mạng nên tự nhiên sẽ muốn cướp đoạt. Nhưng nếu Giang Vô Nhai muốn mỏ vàng thì sao phải mướn Phục Hổ môn mua mạng của hắn?
Giang Vô Nhai nên biết, cho dù hắn đã chết, Đông Phương gia vẫn là sẽ có những người khác có thể tiếp nhận vị trí tộc trưởng, như vậy thật ra Giang Vô Nhai có dụng ý gì? Có phải trong tộc có người cấu kết cùng Giang Vô Nhai, thậm chí là hứa hẹn sau khi trừ bỏ được hắn xong sẽ cho Giang Vô Nhai nhiều lợi ích? Bất luận là sự tình thế nào, cũng phải điều tra cho rõ ràng.
Đông Phương Dực liền viết phong thư cho Liễu Toàn ( lại cái chỗ mà ta tự đặt tên là Vạn Sự Thông í, hehehe), muốn hắn tiếp tục điều tra, hơn nữa phải sớm tra ra manh mối. Viết xong thư, lại kèm theo một xấp ngân phiếu dày để trả thù lao, rồi cất vào một nơi bí mật, một lát nữa Liễu Toàn sẽ thần không biết quỷ không hay mà tiến vào lấy thư, tiếp tục lo liệu công việc cho hắn.
Chuyện này tạm thời đã giải quyết, nhưng tâm tình Đông Phương Dực vẫn chưa được thả lỏng, ngược lại còn không vui. Hắn biết, gần đây Đông Phương Kiêu có tiếp xúc thân mật với Giang Vô Nhai, nay đã xác nhận Giang Vô Nhai mướn Phục Hổ môn mua đầu người của hắn, thì một người tâm tư thâm trầm như Đông Phương Kiêu nếu không hay biết gì, hắn không thể tin được. Tuy nhiên Đông Phương Kiêu có liên quan bao nhiêu trong chuyện này, cần phải nhờ Liễu Toàn điều tra mớ được.
Tâm tình không vui làm Đông Phương Dực khó mà cười được, nhưng lúc này hắn lại nhớ đến gương mặt đáng yêu của tiểu thê tử. Nhớ lại bộ dáng kích tình cùng phản ứng của nàng đêm qua, trong lòng hắn liền cảm thất ngọt ngào nhưng cũng tràn đầy lo lắng.
Hắn đột nhiên muốn gặp nàng, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, đáng yêu kia.
“Tỷ phu! Tỷ phu! Chuyện không hay rồi”, Tây Môn Bảo Đệ vội vàng chạy đến thư phòng, miệng la lớn. Nàng thật vất vả hỏi đủ thứ người mới có thể tìm được nơi này, trong lòng không khỏi oán Đông Phương gia làm chi mà rộng lớn như vậy, làm nàng chạy xa như vậy, mệt chết đi được mới tới nơi.
“Chuyện gì?”, thấy Bảo Đệ vẻ mặt kinh hoảng, thở hổn ha hổn hển, trong đầu hắn liền nghĩ rằng Nguyên Bảo đã xảy ra chuyện. Phải chăng có người thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, ra tay tổn thương Nguyên Bảo? Hắn vội vàng nhảy khỏi chiếc ghế hoa lê, lắc lắc cánh tay Bảo Đệ hỏi tới.
“Nguyên Bảo…… Nguyên Bảo nàng gặp rắc rối !” Tây Môn Bảo Đệ hít thở sâu mới có thể nói hết câu.
“Nàng gây ra chuyện gì?”, nghe vậy thế nhưng Đông Phương Dực lại nhẹ nhàng thở ra, may mắn là chỉ gặp rắc rối mà không phải là gặp nguy hiểm. Nàng sẽ gặp rắc rối là chuyện hắn dự đoán được, không có gì phải ngạc nhiên.
“Nàng cùng nương ngươi đang ở tại lương đình trong hoa viên, nàng…” Tây Môn Bảo Đệ, chỉ chỉ ra bên ngoài, không biết nên nói từ đâu.
“Đáng chết!” Đông Phương Dực thấp giọng rủa, hắn lại nhất thời quên mất nương hắn có bao nhiêu không thích Nguyên Bảo, chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp để làm khó dễ Nguyên Bảo. Chẳng lẽ Nguyên Bảo giận quá nên đem toàn bộ Phong Nguyệt đình hủy đi?
“Đánh đàn…… Sau đó……” Tây Môn Bảo Đệ quýnh lên, lại nói năng lộn xộn.
Đông Phương Dực không hề lưu tâm Bảo Đệ nói gì đó, chạy nhanh đến Phong Nguyệt đình, nếu là Nguyên Bảo đã hủy đi thì hắn cũng nên đến xem rốt cuộc là hư hại đến mức nào để còn cho người sửa chữa.
“Tỷ phu, Nguyên Bảo không phải cố ý……” Bảo Đệ chật vật chạy theo sau Đông Phương Dực, trong cái đầu nhỏ còn cố nghĩ cách giúp Nguyên Bảo thoát nguy.
Đông Phương Dực không để ý tới Bảo Đệ ở phía sau hô to gọi nhỏ cái gì, chỉ mong nhanh đi tới Phong Nguyệt đình.
“Ta thật sự không thể tin được những gì nhìn thấy, ngươi bất mãn ta chuyện gì mà lại hủy đi Nguyệt Nha cầm của ta?”, Y Thư Ngọc được Lục Nhi nâng đứng dậy, tức giận đến mức khó thở, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, sắp té xỉu. Đây là danh cầm truyền đời, là bảo bối của nàng, thế nhưng lại bị Nguyên Bảo làm hỏng. Chỉ cần nghĩ tới Nguyệt Nha cầm bị hỏng, lòng nàng liền đau đến không nói nên lời.
“Nương, thực xin lỗi!” Tự biết đã gây ra họa, Tây Môn Nguyên Bảo cẩn thận nói. Nàng thật sự không phải cố ý, nàng cũng không có gì bất mãn với bà bà. Vì thanh danh của Tây Môn gia, nàng kiên trì muốn đánh đàn để lấy lòng bà bà, nào biết cái chuôi cầm sẽ không chịu nổi một kích n