Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
mình làm mẩy một phen nữa, nên chỉ cười đáp, “Chuyện này sau này đừng nhắc đến nữa, cô chỉ toàn mang rắc rối đến cho tôi”.
“Sư huynh, sao anh lại qua cầu rút ván thế!”.
“Không rút, không rút. Bây giờ tôi chuyển nhà để dành chỗ cho cô là được chứ gì!”.
Bạch Khiết cười, “Không cần phải như vậy. Chỉ cần anh nhớ tới là được rồi. Yên tâm đi, cho dù sau này sư huynh có chuyển đi rồi thì tôi cũng sẽ bao bọc cho bà chị đến nơi đến chốn”.
Sau khi ra khỏi phòng của Uông Dụ Hàm, Tĩnh Chi đã hiểu thế nào là lấm la lấm lét, chỉ tiếc rằng cô không thể nhìn kỹ mặt của từng đồng nghiệp một, xem liệu có ai chú ý tới việc làm vừa rồi của mình không. Cô liếc trộm một cái, không những chẳng có đồng nghiệp nào chú ý tới cô, mà ngay cả Tiểu Vương ngồi đối diện cũng cứ cắm cúi với công việc của mình.
Sau khi hoàn toàn bình thường trở lại thì Tĩnh Chi lại cảm thấy ngứa ngáy, không ngờ chuyện giữa cô và Uông Dụ Hàm lại tiến triển nhanh đến thế, cô cảm thấy bầu trời vốn ảm đạm u ám trong suốt những ngày qua, nay bỗng trở nên tươi sáng.
Không chỉ cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, tay của cô cũng ở tình trạng tương tự, đã mấy lần cô cầm máy lên định nhắn tin cho Tiêu Tiêu, nhưng đắn đo một lúc lại thôi và tự mắng mình rằng sao lại không thể nén được, chuyện vặt này mà cũng phải lập tức báo cáo ngay cho Tiêu Tiêu!
Nhưng thực ra lúc đó Tiêu Tiêu cũng chẳng có tâm trạng nào mà quan tâm tới Tĩnh Chi, bởi cô đang có những việc quan trọng khác cần quan tâm hơn. Chuyện này bắt đầu từ việc hợp tác với Vạn Xương. Mấy ngày trước đó, việc đàm phán với Vạn Xương luôn rất thuận lợi, nhưng không biết vì lý do gì, mấy ngày gần đây thái độ của Vạn Xương thay đổi rõ rệt.
Phương Nghị đã thấy được điều gì đó còn Tiêu Tiêu cũng cảm thấy có điều gì đó không bình thường.
Công việc đàm phán này bên Vạn Xương đã phân công cho A Tống phụ trách, Tiêu Tiêu và A Tống là chỗ quen biết cũ, Tiêu Tiêu cũng đã nhiều lần tìm cách moi thông tin từ miệng A Tống, nhưng con cáo già ấy không để hở một chút xíu nào, mặc dù vậy, cuối cùng anh ta vẫn không sao thắng nổi Tiêu Tiêu và đã để lộ đôi chút rằng, có một người nào đó muốn điều tra về Phương Thị, do đó bên Vạn Xương đành phải chờ xem thế nào đã.
Xem ra có người muốn điều tra về Phương Thị thật. Chuyện này vốn chẳng có liên quan lớn đến Tiêu Tiêu, từ xưa đến nay cô luôn là người chỉ biết đến chuyện làm công lĩnh lương, rất ít quan tâm đến những chuyện không phải là của mình. Nhưng sau khi nghe A Tống nói, người muốn điều tra về Phương ThỊ ấy mang họ Hà, thì không hiểu vì sao cô lại cứ nghĩ tới cái người đã từng làm phiền Sở Dương trên đường hôm ấy.
Phương Nghị không cần Tiêu Tiêu nhắc chuyện này. Một khi đến A Tống cũng phong thanh biết chuyện thì chắc chắn cũng đã có người báo chuyện này với Phương Nghị. Điều mà Tiêu Tiêu cân nhắc là có nên nói cho Sở Dương biết chuyện này hay không.
Vườn trường Đại học H.
Khi Sở Dương tìm thấy Hà Ý Dương thì anh đang ở trong phòng thí nghiệm. Trong phòng thí nghiệm rộng thênh thang chẳng có lấy một người nào khác, vì thế càng trở nên trống vắng. Hà Ý Dương nhìn thấy Sở Dương tới thì có phần hơi ngạc nhiên, lúng túng đứng dậy, cúi đầu khẽ hỏi, “Sao cậu lại tới đây? Sao không gọi điện trước cho mình?”.
Sở Dương lắc lắc chiếc điện thoại, “Điện thoại hết pin rồi, đoán rằng có thể cậu ở đây nên mình đến xem xem”.
Hà Ý Dương cúi đầu sắp xếp lại các dụng cụ đặt trên bàn thí nghiệm, nói rất nhanh, “À, cậu đến hỏi về chuyện đi nước ngoài chứ gì. Mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi, mình đã liên hệ được với giáo sư Đường ở bên Anh rồi, ông ấy rất vui… Sở Dương…”.
Hà Ý Dương lùi về sau một bước tránh bàn tay của Sở Dương, Nhưng vẫn bị cô tóm lấy khủyu tay. Hà Ý Dương cố tránh không để cho cô nhìn thấy nửa mặt bên trái của mình.
Sở Dương đã nhìn thấy một vết tím bầm ở khóe miệng của anh.
“Miệng bị làm sao thế?” Sở Dương lạnh lùng hỏi.
Hà Ý Dương gỡ bàn tay của Sở Dương ra, khẽ trả lời, “Có gì đâu, không may bị va thôi mà”.
Sở Dương không nói gì, vẫn nhìn anh chăm chăm. Hà Ý Dương thấy không thể né tránh được đành cười khan một tiếng, “Hôm qua mình về nhà ăn cơm, gặp anh cả, thấy chướng mắt nên đã đánh nhau với anh ấy”.
Sở Dương trầm ngâm một hồi, rồi khẽ nói, “Có đáng thế không? Mình không muốn cậu xen vào chuyện này, nói thế nào đi nữa thì anh ấy vẫn là anh trai của cậu”.
Hà Ý Dương giận dữ nói, “Nhưng anh ta nói với mình là, cậu đã cho anh ấy số điện thoại!”.
Sở Dương gật đầu, “Đúng thế, là mình đã làm vậy”.
Hà Ý Dương ngây người, đờ đẫn nhìn Sở Dương không biết phải nói gì.
Khuôn mặt của Sở Dương nở một nụ cười rất kỳ lạ, “Hà Ý Dương, mình rất ích kỷ, đúng không? Biết rõ ràng cậu không thể lập tức trở về vị trí bạn bè nhanh chóng như vậy được, mà vẫn còn nhờ cậu làm cho việc này việc khác. Giống như hồi còn nhỏ, mình luôn bắt nạt cậu mà chẳng hề xem xét đến cảm nhận của cậu”.
Hà Ý Dương rõ ràng không ngờ Sở Dương lại nói ra những lời này, vì thế anh hơi sững sờ, miệng lẩm bẩm, “Mình… mình không để tâm chuyện đó đâu”.