Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

biết mang món quà gì tới trong lần gặp mặt đầu tiên, sau đó thì nghĩ tới chuyện nhờ cha. Cha cô rất yêu thích hội họa, ông đã sưu tập khá nhiều tác phẩm của các danh họa, đem một bức tranh làm quà gặp mặt, tất nhiên là quá tuyệt vời rồi.
Tiêu Tiêu mở cuộn tranh ra, không kìm được tiếng xuýt xoa, đó chính là bức Tuấn mã đồ mà cha cô yêu thích nhất!
“Trời! Sao mẹ lại lấy trộm bức tranh này của cha, cha mà biết sẽ lột da mất thôi!”.
“Không sao đâu.” Mẹ cô cười đáp và nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Tiêu Tiêu, “Ngốc ạ, con có thể ổn định, cha mẹ đều rất vui. Chỉ cần con vui, đừng nói là Tuấn mã đồ, cho dù đó là da của cha con mẹ cũng sẽ lột da ngay!”.
Nhìn nụ cười dịu dàng của mẹ, Tiêu Tiêu cảm thấy mũi cay cay. Mấy năm qua, cô luôn sống xa nhà, cha mẹ không hề gò ép cô, nhìn bề ngoài thì như vậy, nhưng trong lòng họ hẳn đã rất lo lắng.
Tiêu Tiêu đặt cuộn tranh trở lại vali của mẹ, khẽ cười, “Đến nhà anh ấy cũng không cần phải mang món quà quý thế này đâu”. Cô cười rồi nói tiếp, “Hơn nữa, con gái của mẹ cũng đã là một món quà quý rồi, mẹ không cần phải bù thêm cuộn tranh này đâu!”.
Mẹ cô nhìn cô cười rất vui.
Buổi tối cuối tuần đó, Tĩnh Chi đến ăn cơm cùng mẹ Tiêu Tiêu. Hồi hai người còn học đại học, Tĩnh Chi đã tới thăm nhà Tiêu Tiêu, vì thế mà cô cũng rất gần gũi với mẹ Tiêu Tiêu. Và tất nhiên, không thể tránh khỏi việc lấy lòng bà, nào là ngày càng trẻ ra, ngày càng đẹp ra, khiến mẹ Tiêu Tiêu rất vui, thiếu chút nữa thì ôm cô vào lòng, gọi là cục cưng của bà.
Tiêu Tiêu nhếch miệng cười nhìn hai người. Về mặt này thì Tưởng Tư Thừa kém hơn hẳn, nghe Tĩnh Chi nịnh mẹ mình, thỉnh thoảng cô lại rùng mình, nổi cả da gà!
Tưởng Tư Thừa khẽ hỏi cô, “Hôm nay Tĩnh Chi sao thế nhỉ? Nhiều lời hơn hẳn, anh cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn”.
Tiêu Tiêu liếc nhìn mẹ và Tĩnh Chi, “Cậu ấy vốn rất gần gũi với mẹ em, hồi học đại học cậu ấy đã tới nhà em, nịnh mẹ em đến mức suýt nữa bà nhận làm con nuôi đấy, nhưng sau này nghe ai nói như vậy thì không tốt nên mới từ bỏ ý định ấy. Còn như vì sao hôm nay cậu ấy nói nhiều thế thì…” Tiêu Tiêu ngập ngừng, “Trong lòng cô ấy đang có nhiều tâm sự. Bệnh cũ ấy mà, trong lòng càng có nhiều tâm sự thì lại càng cố tỏ ra vui vẻ”:.
Trong lòng Tĩnh Chi đúng là đang có rất nhiều điều phiền muộn. Trước hết là chuyện Sở Dương gây tai họa. Những sóng gió của chuyện hôm trước như trái mìn ném xuống nước vẫn còn chưa tan hết sóng, thì nay lại thêm chuyện như trái bom tiếp theo, đó là việc cô đòi đính hôn với Phương Nghị!
Mẹ của Sở Dương luôn mong gả con đi, nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ lại nghĩ tới việc gả cô cho một “anh già” ba mươi mốt tuổi. Thế là cả nhà đã bùng nổ như một trái bom, ngay cả cha của Sở Dương cũng phải ra mặt. một số họ hàng thân thích cũng lần lượt vào cuộc, nhưng Sở Dương vần cứ một câu, “Con đính hôn trước, còn chuyện có lấy hay không vẫn còn chưa rõ, mọi người lo lắng gì mới được chứ!”.
Tĩnh Chi không hiểu, rõ ràng lúc đầu chỉ là trò mèo vờn chuột, nhưng về sau lại bàn đến chuyện cưới xin? Đầu óc con bé Sở Dương này cũng thật ngắn, nhưng chẳng lẽ Phương Nghị cũng lại hồ đồ như vậy? Điều càng ly kỳ là mẹ của Phương Nghị không hiểu đã biết chuyện bằng cách nào mà lại đích thân xuất trận và phản bác lại kịch liệt, khiến cho mẹ Sở Dương không nói lại được. Mẹ của Tĩnh Chi cũng không ngồi yên được nữa, tuy nói quan hệ chị em không lấy gì làm thân thiết, nhưng hễ khi có sự việc từ bên ngoài đưa đến thì họ lại hợp sức với nhau thành một mặt trận.
Cuộc luận chiến thứ nhất: Mẹ của Sở Dương đối đầu với mẹ Phương Nghị, kết quả thất bại thảm hại.
Cuộc luận chiến lần thứ hai: Mẹ Sở Dương + mẹ của Tĩnh Chi đối đầu với mẹ Phương Nghị, kết quả thắng lợi!
Chỉ trong có mấy ngày mà gia đình rối tung cả lên.
Tĩnh Chi tuy rất đau đầu, nhưng không lấy gì làm đau lòng, cô chỉ thực sự đau lòng về chuyện với Uông Dụ Hàm.
Mấy ngày gần đây, cô chạm trán với Uông Dụ Hàm mấy lần, nhưng không có lần nào anh nhìn thẳng vào cô. Trước đây ánh mắt của anh không lạnh lùng như vậy, dù thế nào cũng dừng lại trên khuôn mặt cô một lúc. Nhưng bây giờ thì khác hẳn, dù có gặp, anh cũng vẫn không nhìn cô.
Theo lẽ mà nói, Tĩnh Chi sẽ phải vui mừng chuyện này, bởi cô luôn không thích sự đeo bám của anh. Nhưng kể từ khi biết anh đã từng túc trực bên cô suốt một đêm ròng khi cô nằm viện, cô cảm thấy không thể nào nghĩ về anh với một trạng thái tình cảm bình thường như trước nữa.
Cô đã trở thành người hoàn toàn có thể nhìn thấu trong con mắt của anh, ý nghĩ ấy khiến lòng cô rất u uất, cứ như có một lớp mây dày đang đè lên, còn khi cầm gậy lên chọc thì lại đổ mưa xuống.
Ngày thứ hai tới cơ quan, Tĩnh Chi chẳng có tâm trạng nào để làm việc, cô nhìn vào phòng làm việc của Uông Dụ Hàm, khi quay đầu lại thì thấy Tiểu Vương đang nhìn cô. Trông vẻ cậu ta rất thích thú như đang xem một màn kịch hay, thấy Tĩnh Chi quay lại nhìn, cậu ta khẽ nói, “Trước đây tôi còn không dám khẳng định, nhưng bây giờ thì đã rõ rồi”.
“Rõ cái gì?” Tĩnh Chi hỏi.
Tiểu Vương cười ranh m


Ring ring