Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
tạm đi đã! Ngay đến một người thờ ơ với mọi việc trên đời như tôi còn cảm thấy mất mặt trước tình huống này thì chắc bạn cũng có thể hình dung ra được họ đang làm cái gì trên đường phố rồi.
Tôi chạy đến đứng dưới một gốc cây điệp vàng bên đường, nhìn về phía họ. Tôi phát hiện thành tích của Hạ Thất Lăng quả không tồi! Anh ta ngồi trên lan can ven đường, nháy mắt quyến rũ những cô gái xinh đẹp qua đường, thậm chí còn chạy đến bắt chuyện và hỏi số điện thoại của người ta nữa.
Trời đất ơi, chẳng nhẽ cứ đẹp trai là có thể coi trời bằng vung, tùy ý quyến rũ gái đẹp trên đường vậy sao? Đúng là vô lí…
Tôi ngoảnh đầu qua xem thành tích của Bối Nhi, dường như cô bé không có được diện mạo mê hồn như Hạ Thất Lăng, thế nhưng “kẻ háo sắc đời thứ hai” quả không hổ danh.
“Anh ơi, trông anh đẹp trai thế!”, trên đường phố, cứ nhìn thấy anh chàng đẹp trai nào đi ngang qua là con bé lao đến cười ngọt ngào với đối phương. Rồi khi người ta cúi xuống xoa đầu khen con bé thật ngoan là y như rằng nó liền lôi từ trong túi ra một chiếc thạch: “Cái này là quà em tặng cho anh đẹp trai! Hi hi hi…”
Ặc ặc, hôm nay là lần đầu tiên tôi biết được Bối Nhi lại có tài giao tiếp đáng kinh ngạc như vậy.
“Ha ha! Cô bé ngoan quá!”, anh chàng đẹp trai đó cảm thấy thích thú trước sự đáng yêu của Bối Nhi, liền quý xuống thơm lên đôi má trắng hồng mũm mĩm của nó. Nhân cơ hội đó, Bối Nhi liền nhón chân lên thơm vào má người ta, xong rồi mãn nguyện cười ha ha…
Nhìn thấy cảnh tượng này, lưng áo tôi ướt đầm mồ hôi! Thật là không thể tưởng tượng nổi, một đứa trẻ mới hơn tuổi đầu mà đã biết quyến rũ trai đẹp như vậy, sau này lớn lên có khi mức độ háo sắc của nó còn vượt mặt cả Hạ Thất Lăng mất.
Chẳng dễ dàng gì mới đợi đến lúc hai con dê háo sắc kia chơi xong trò chơi quyến rũ trai đẹp, gái đẹp. Tôi liền đi đến chỗ hai người đó, lạnh nhạt nói: “Đi thôi! Về nhà thôi!”
Tôi xách đồ sải bước đi trước, mặc kệ cho hai người họ đi sau khoe khoang thành tích của mình: Hạ Thất Lăng khoe khoang những dấu son môi đỏ choét trên mặt, còn Bối Nhi khoe ra một cây kẹo mút quá hạn sử dụng mà một anh chàng đẹp trai nào đó sau một hồi lục tung túi sách mới tìm thấy và đưa cho con bé.
Tôi không nói gì, về đến nhà liền đi thẳng về phòng. Lúc này tôi mới phát hiện đồ đạc mua ngày hôm nay vẫn còn đang nằm hết trên tay tôi. Tôi đang định mang lên phòng khách thì Hạ Thất Lăng đã bước vào.
Tôi đứng sang một bên, lặng lẽ nhìn anh ta kiểm lại đồ đạc. Vốn nghĩ rằng sau khi kiểm lại đồ đạc xong xuôi anh ta sẽ xách đồ về phòng, nào ngờ anh ta đi đến bàn trang điểm của tôi, nhẹ nhàng đặt lên đó một chiếc vòng hạt.
“Anh… lần sau có thể đừng dẫn Bối Nhi ra ngoài săn người có được không? Nó vẫn còn nhỏ…”, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi đành phải mở miệng.
“Hừ!”, Hạ Thất Lăng cười nhạt, đi đến trước mặt tôi, ánh mắt vừa như trêu ghẹo, vừa như thách thức: “Thế cho cô đi quyến rũ đàn ông vậy nhé!”
Con ngươi tôi phút chốc mở to ra rồi lập tức chìm vào sự nghi hoặc.
Đột nhiên, anh ta nhìn tôi, từ từ tiến lại gần, nhanh chóng dồn tôi vào góc tường. Khi tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì tay trái anh ta đã chống vào tường, vây chặt lấy cả người tôi ở bên trong.
“Đôi môi này, đã lâu lắm rồi tôi không chạm vào!”, những ngón tay của anh ta xòe ra, nhẹ nhàng lướt trên đôi môi tôi, lạnh lùng nhưng dịu dàng, “có lẽ… nó càng có tính đàn hồi hơn trước đây nhỉ?”
Tôi có thể cảm nhận được, hơi thở ấm áp và dịu dàng của anh đang ghé sát vào tôi, len lỏi vào trong cổ áo tôi, lướt nhẹ trên từng thớ da thịt trên ngực tôi… trong giây lát, tinh thần tôi chợt hoảng loạn.
“Đừng có như vậy!”, tôi đột nhiên bừng tỉnh, ngoảnh đầu sang một bên và gạt cánh tay đang lướt trên môi tôi của anh ta ra.
“Hừ! Một thằng đàn ông vớ vẩn nào đó cũng có thể nếm thử làn môi cô, còn tôi thì không được phải không?”, không hiểu vì sao anh ta lại gào lên với tôi như vậy.
Hôm nay rốt cuộc anh ta làm sao vậy nhỉ? Tôi đã làm gì đắc tội với anh ta chăng? Tại sao vừa bước vào anh ta đã gây sự với tôi? Hôm nay trên đường phố anh ta ngang nhiên quyến rũ con gái, tôi không nói gì thì thôi, tự nhiên giờ lại đến phòng tôi nạt nộ…
“Này, con người anh rốt cuộc là như thế nào hả…?”, tôi không kìm chế nổi cơn tức giận, đang định hét lên thì đột nhiên một cánh tay vòng qua eo tôi, một cánh tay khác giữ lấy gáy tôi. Tôi còn chưa kịp há hốc mồm kinh ngạc thì đôi môi nóng bỏng của Hạ Thất Lăng đã áp sát vào môi tôi.
“Ư… ư… ư…”
Tôi vươn tay ra, cố sức đánh vào lưng anh ta nhưng hoàn toàn chẳng ăn thua gì.
“A… buông tôi ra!”, tôi cố hết sức giãy giụa… cuối cùng tôi cũng đẩy được cái tên đáng ghét kia ra!
“Hừ!”, tôi vô cùng phẫn nộ trước nụ cười lạnh lùng của anh ta.
“Chẳng phải cô rất thích cái hơi thở nóng bỏng này trên người những thằng đàn ông hay sao? Sao hôm nay trước mặt tôi lại ra vẻ e dè như vậy?”
“Tôi thích thú… ha ha…”, tôi cười nhạt với anh ta, không hiểu hôm nay anh ta đã chịu tác động gì, hay nghe thấy ai đó nói gì xấu xa… thế nên tất cả những gì anh ta làm đều khôn