Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.
g thể tưởng tượng được…
“Cô cười cái gì?”, rõ ràng là nụ cười nhạt của tôi đã khiến cho anh ta càng thêm phẫn nộ. Anh ta lao đến túm lấy cổ áo của tôi, hung dữ quát: “Nói cho cô hay, kiếp này tôi mới là thiên sứ của cô! Người mà cô phải tôn kính cả đời chính là tôi! Là tôi! Nghe thấy chưa hả…?”
Anh ta túm lấy cổ áo tôi càng chặt hơn, cứ như thể anh ta đang muốn vò nát tôi trong lòng bàn tay vậy. Cuối cùng, những giọt nước mắt không kìm nén được thi nhau tuôn rơi, toàn thân tôi run lên, từ từ trượt xuống khỏi bức tường. Tôi vùi đầu vào trong hai đầu gối, khóc nức nở…
“Anh là ánh hào quang chói lòa như vậy! Có biết bao nhiêu cô gái vây quanh anh, chẳng khác gì những cánh bướm xinh đẹp dập dờn bay lượn, thế giới của anh… vĩnh viễn sẽ rực rỡ như vậy… Còn tôi, mãi mãi chỉ là một người cô quạnh trong góc tối, bị người đời lãng quên mà thôi!”
“Đằng Nhi…”, dường như anh ta đã bình tĩnh lại, trên đôi mi màu bạc hiện rõ sự đau thương, anh ta nhẹ nhàng ngồi xuống bên tôi, ôm tôi vào lòng.
“Buông tôi ra!”, tôi vùng ra khỏi vòng tay Hạ Thất Lăng, ngồi dịch ra xa anh ta, “ Xin anh, hãy tránh xa tôi ra, hãy để cho tôi chơi một mình! Cho dù tôi có rơi nước mắt, cũng cứ để tôi một mình… Tôi bắt buộc phải học cách từ bỏ việc ngưỡng mộ anh, bắt buộc phải thay đổi thói quen dựa dẫm vào anh, bắt buộc phải học cách yêu quý thiên đường của một con người!”
“Đằng Nhi…”
Cái bóng của anh ấy thật lẻ loi!
Dám bắt nạt người khác như vậy, cái tên ác quỷ Hạ Thất Lăng đó thật đáng hận!
Giờ nghỉ trưa hôm ấy, tôi không cùng Hạ Thất Lăng lên nhà ăn trưa như thường lệ, hôm nay tôi tự mang cơm trưa, hai phần, một phần cho tôi, một phần cho…
Đi xuyên qua hành lang, tôi nghe thấy tiếng reo thích thú của đám con gái lớp bên cạnh.
“Này, nghe nói hôm nay Hạ Thất Lăng dẫn em gái của anh ấy đến lớp đấy!”
“Sao em lại ở đây?”, Y Tùng Lạc ngồi dậy, vươn vai.
“Em… em hôm nay có làm hai phần cơn trưa, vì vậy mang tới đây…”, tôi cúi đầu, lí nhí nói.
“Em đang nịnh nọt anh phải không?”, Y Tùng Lạc nhìn tôi, giọng điệu lạnh lùng hỏi.
Mặt tôi đỏ lựng lên vì bối rối và xấu hổ. Tôi cảm thấy trước mặt anh ấy, bản thân tôi luôn bị nhìn thấu tim gan.
“Quả nhiên, để có thể rời xa nhà họ Hạ, em có thể từ bỏ lòng tự tôn, không từ mọi thủ đoạn!”, Y Tùng Lạc nhíu mày, khinh bỉ nói.
Khoảnh khắc ấy, tôi thật muốn đào ngay một cái lỗ mà chui xuống, tốt nhất là chết ngạt luôn ở trong đó để mãi mãi không nhìn thấy mặt trời.
“Anh vẫn luôn đối xử như vậy với những người thật lòng với mình sao?”, tôi nén chặt nước mắt trong lòng, ngây ngô nhìn anh, “Anh không cảm kích khi người khác dậy từ sáng sớm để chuẩn bị những thứ này cho anh thì thôi, xin anh đừng nói những lời ác ý đối với tấm lòng tốt của người ta!”
"Đây là… em dậy từ sớm để làm sao?”, Y Tung Lạc nhìn tôi dò hỏi, khuôn mặt như ánh lên sự kinh ngạc và vui mừng.
Hai hàng mi cụp xuống, tôi khẽ gật đầu.
“Thế… thế đó là món gì vậy?”, khuôn mặt u ám kia bỗng dần dần tươi sáng hơn, mặc dù anh vẫn đút hai tay vào túi quần, mắt nhìn phía xa xăm, nhưng đầu óc của anh dường như vẫn quanh quẩn quanh hộp cơm trưa tự tay tôi làm.
“Đấy là cơm cà ri?”, tôi cắn chặt môi, nhẹ nhàng trả lời Y Tùng Lạc.
“Cái gì? Cơm cà ri á?”, khuôn mặt đẹp trai tựa ánh mặt trời kia bỗng chốc trở nên không chút biểu cảm, “ An Thanh Đằng, anh sẽ không bao giờ ăn thứ mà em làm đâu!”
“Hả?”, tại sao lại như vậy, trở mặt còn nhanh hơn trở bàn tay nữa! Cái người đang ngồi trước mặt tôi kia rốt cuộc là làm sao thế nhỉ, vừa nãy rõ ràng còn lộ rõ vẻ vui mừng, thế mà bây giờ tại sao lại…
“Anh đã từng nói rằng anh sẽ không bao giờ ăn thứ mà em nấu! Nhưng…”, ánh mắt Y Tùng Lạc đột nhiên trở nên tinh quái, anh ta ghé sát vào tai tôi, thì thầm: “… nếu em chịu bón cho anh ăn, thì anh sẽ cân nhắc!”
Giọng nói nhẹ nhàng của anh lướt qua gò má tôi. Rồi anh nhìn thẳng vào mặt tôi, mỉm cười.
“Trời…”, tôi cảm thấy thực sự xấu hổ, vội vã cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn thẳng vào mặt anh ta. Lúc này, mặt tôi đã đỏ lựng lên chẳng khác gì mông con khỉ đít đỏ.
Dưới sự thúc giục của anh ta, tôi liền mở hộp cơm ra, vừa nhìn vào hộp cơm, vừa nhìn ngó xung quanh xem có ai qua lại nhìn thấy không, cảm giác cứ như thể mình đang đi ăn trộm vậy! Thực ra, cũng có thể nói là tôi đang đi ăn trộm, bởi trong trường Yên Đằng, mỗi đứa con gái đều âm thầm tuân thủ một nguyên tắc bất thành văn, đó là: hai hotboy của trường là của chung, không ai được phép bí mật quyến rũ, nịnh nọt hoặc độc chiếm một mình! Vì vậy, xung quanh họ có biết bao nhiêu cô gái hung hăng như lang sói nhưng nào có ai dám xông vào vồ lấy họ cho riêng mình đâu? Trong khi đó, với tình trạng hiện nay của tôi, đảm bảo rằng nếu bị phát hiện, đám con gái của cả trường Yên Đằng này sẽ nhảy xổ vào ăn tươi nuốt sống tôi mất.
“Này, em làm sao thế hả?”, thấy tôi cứ ngồi ngây ra không động tĩnh gì, Y Tùng Lạc bắt đầu nổi cáu.
“Ha ha…”, tôi nhìn anh ấy cười trừ.
“A!”.