XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

ấy và mỉm cười, rất tươi như không có chuyện gì xảy ra, nụ cười thách thức đối với tất cả những thứ đã được chuẩn bị, tính toán kĩ càng.
“Loại người như cô quả là đáng sợ”, Liêu Vi Nhi vuốt ve tấm vải thêu trên tay, khinh bỉ nói.
“Thật sao? Nhưng mà tôi đâu có sai!”, tôi lao đến trước mặt Liêu Vi Nhi, “Là bởi vì người tôi làm tổn thương chính là bản thân tôi!”. Tất cả những gì tôi làm chỉ là khiến cho vết thương rộng hơn, vết rách to ra, chỉ có vậy mà thôi!
Nói xong, tôi nắm chặt những ngón tay của mình, cúi đầu bỏ đi như một An Thanh Đằng vẫn luôn thấp hèn từ trước đến nay. Bước những bước chậm rãi và biến mất ở cuối cầu thang.
Chỉ có điều, điều mà tôi không ngờ tới là, Hạ Thất Lăng đã nhìn thấy tất cả mọi việc đã xảy ra ngày hôm đó, thế nên anh ta đã sắp đặt cái bẫy này để dẫn dụ Liêu Vi Nhi rơi vào…
Hạ Thất Lăng ơi là Hạ Thất Lăng, rốt cuộc anh là người như thế nào? Tôi phải làm thế nào mới có thể bước vào trái tim anh…






Kiếp này, tôi mới là thiên sứ của cô
Chiều nay vừa mới tan học đã không thấy bóng dáng của Hạ Thất Lăng đâu cả, không bảo tôi chờ anh ta, cũng chẳng bảo tôi không phải chờ anh ta. Mặc dù anh ta là một tên hư hỏng vô địch trong vũ trụ, làm việc gì xưa nay cũng không cần biết đến cảm nhận của người khác, thế nhưng, âm thầm biến mất tăm như bây giờ thì đây là lần đầu tiên.
Ai dà, thôi kệ anh ta! Mình cứ làm hết bài tập toán mà thầy cô gi­ao ngày hôm nay rồi về nhà vậy! Nếu như anh ta hẹn hò chán với đứa con gái nào đó có khi lại dẫn cô ta về nhà thưởng thức những bữa tối lãng mạn dưới ánh nến rồi cũng nên. Không có tôi làm kì đà có khi anh ta lại càng vui hơn?
Ừm, không nên làm phiền họ!
Thế là, tôi một mình ngồi trong lớp học vắng tanh, một mình vùi đầu vào những con số La tinh, mãi đến 5 giờ 40 phút mới đứng dậy chuẩn bị ra về. Đúng vào lúc ấy, điện thoại của tôi đổ chuông. Nhìn vào màn hình, tôi thấy đó là số của Hạ Thất Lăng.
“Bối Nhi, dừng lại đã, chúng ta mua vài quả thanh long nhé!”
Vừa chạy vừa thở, Bối Nhi đáp: “Vâng”.
“Được rồi, mua hai quả nhé! Chúng ta mỗi người một quả! Tiếp tục đi thôi Bối Nhi…”
“Vâng… Anh Lăng ơi, anh nặng quá! Em… em… sắp kéo không nổi rồi!”, vừa thở phì phò Bối Nhi vừa kêu lên.
“Đừng sợ, Bối Nhi của chúng ta khỏe vô cùng, đến con trâu cũng không bì với em được! Anh Lăng sẽ cổ vũ cho em, nào cố lên!”
Ôi trời ơi, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đầu tôi chợt quay cuồng, suýt chút nữa thì ngất lịm! Hạ Thất Lăng đúng là kẻ độc ác mất hết nhân tính, anh ta dám ngồi chễm chệ trên chiếc xe mua hàng rồi buộc Bối Nhi vào trước xe bằng một sợi dây rồi bắt con bé kéo đi! Có bắt lừa kéo cối xay thì cũng đâu đến mức ngược đãi như vậy?
Bối Nhi đáng thương của tôi!
Cái kẻ độc ác kia, mang tiếng là dẫn Bối Nhi đi chơi, nhưng thực ra là làm khổ con bé.
“Bối Nhi…”, tôi cất tiếng gọi rồi chạy về phía cô bé.
“A, chị Đằng!”, Bối Nhi vừa nhìn thấy tôi liền mừng rỡ reo lên rồi quay sang nói với Hạ Thất Lăng, “ Anh Lăng ơi, chị Đằng đến rồi này!”
“Nào Bối Nhi, thò tay ra cho chị xem nào!”, tôi quỳ xuống bên cạnh, xoa xoa đầu Bối Nhi. Khi tôi cầm tay cô bé lên xem, trái tim tôi chợt đau đớn như bị gai đâm vào.
Đôi bàn tay bé nhỏ của Bối Nhi có rất nhiều vết thương sưng đỏ, trong lòng bàn tay còn có mấy đốm máu tụ! Nó mới có hơn một tuổi, mới biết đi không lâu…
Ngay từ nhỏ tôi đã biết, chỉ cần là những thứ mà tôi thích, tôi yêu quý thì kẻ không có nhân tính là Hạ Thất Lăng sẽ tìm mọi cách để tàn phá. Anh ta biết rằng, mặc dù trước nay tôi luôn có thái độ lạnh nhạt với Bối Nhi nhưng không có giây phút nào là tôi không thầm yêu thương, nhớ nhung con bé.
Chỉ là tôi không ngờ rằng, khi cả tôi và anh ta cùng yêu thương một thứ đồ vật nào đó, anh ta cũng sẽ chọn cách hủy hoại nó.
“Con bé… vẫn còn nhỏ như vậy…”, xem xong tay của Bối Nhi, tôi nhìn Hạ Thất Lăng bằng đôi mắt đau thương.
“Thế thì đã sao?”, anh ta nhếch mép, nhìn những bóng người qua lại trong khu thương mại, mặt mày chẳng chút biểu cảm.
Có chuyện gì thế nhỉ? Hôm nay anh ta cãi nhau với bạn gái hay sao mà giọng điệu như có mùi thuốc nổ thế này.
“Nếu như cô không muốn con bé chịu cực, vậy cô thay nó kéo xe đi!”, Hạ Thất Lăng nháy mắt với tôi.
Tôi cúi đầu hồi lâu không nói gì. Bối Nhi không biết có chuyện gì xảy ra liền chạy đến trước mặt Hạ Thất Lăng năn nỉ: “Anh Lăng ơi, xin anh đừng mắng chị Đằng mà. Em… em sẽ ngoan mà!”
“Bối Nhi, chị Đằng không sao!”, tôi xoa xoa đầu con bé, mỉm cười hít một hơi thật sâu và nói với Hạ Thất Lăng: “Thôi được, để tôi kéo! Anh còn chưa mua cái gì thì cứ nói!”
Hạ Thất Lăng hất hàm: “Lên tầng ba, khu thực phẩm!”
Tầng ba? Trời đất ơi! Mặc dù thân hình anh ta mảnh dẻ nhưng để kéo được anh ta lên đến cầu thang chắc chẳng phải điều dễ dàng. Nghĩ là như vậy thôi nhưng ngoài mặt tôi vẫn tỏ vẻ thản nhiên như không có gì.
Mặc dù nói chiếc cầu thang cuốn này không mấy gây khó khăn cho tôi, bởi vì cầu thang này không có bậc, nó giống như