Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/563 lượt.

ang xem di động, “Em thấy con của tôi đâu không?”
Cô bé ngẩng đầu vẻ mặt mờ mịt, “Không phải ngồi ở chỗ kia vẽ sao?”
Thiên Thiên không thấy !
Lăng Húc đột nhiên toát một thân mồ hôi lạnh, chạy ra bên ngoài tiệm bánh. Vừa mới lao ra cửa thủy tinh, cậu liền thấy Thiên Thiên đang đứng bên cạnh tiệm bánh không xa nói chuyện với một người, nhất thời thở ra một hơi.
Nhưng ngay sau đó, Lăng Húc liền chú ý tới người nói chuyện với Thiên Thiên, đó là một phụ nữ, thoạt nhìn tuổi đã không nhỏ, nhưng dáng người vẫn giữ không tồi, mặc một cái váy liền áo, đội mũ che nắng mang kính râm.
Có thể mơ hồ nhìn ra, lúc trẻ tuổi bà là một mỹ nhân.
Lăng Húc dừng bước lại, nhìn về phía người phụ nữ kia, bởi vì cảm xúc biến hóa nên hô hấp cũng biến thành có chút ồ ồ.
Người phụ nữ kia vốn cong thắt lưng nói chuyện với Thiên Thiên, lúc này thấy Lăng Húc thì chậm rãi đứng thẳng thân thể tháo kính râm xuống, kêu: “Tiểu Húc.”
Lăng Húc nhìn bà hồi lâu, cuối cùng vẫn áp lực hô: “Mẹ.”






Mẹ Lăng Húc – Du Phán Phán lúc còn trẻ là một mỹ nhân.
Cha ruột của Lăng Húc Tào Bác Hàng là mối tình đầu của bà, hai người còn chưa đến hai mươi đã quen nhau, nam anh tuấn, nữ xinh đẹp, nhìn như là một đôi ông trời tác hợp.
Nhưng người nhà Du Phán Phán lại không đồng ý bọn họ cùng một chỗ, bởi vì phẩm tính của Tào Bác Hàng người này không tốt, thường thường ở bên ngoài uống rượu gây chuyện, còn có tật xấu đánh bạc.
Sau này Tào Bác Hàng nói với Du Phán Phán ông ta phải đi nơi khác buôn bán, vừa đi sẽ không có tin tức. Du Phán Phán đợi ông ta một, hai năm, không chịu nổi áp lực nên cùng một chỗ với cha Lăng Dịch – Lăng Lương Công, nhưng lúc chuẩn bị kết hôn thì Tào Bác Hàng đột nhiên trở lại.
Tào Bác Hàng tìm đến bà, Du Phán Phán và ông ta gặp nhau một mình nhiều lần, trong lòng nghĩ hay là dứt khoát chia tay với Lăng Lương Công, trở lại bên người Tào Bác Hàng. Nhưng Tào Bác Hàng trở về chỉ hai tháng ngắn ngủn, lại một lần nữa nói muốn buôn bán rời khỏi, lần này đi liền không có tin tức nữa.
Lăng Húc không trả lời nó, ôm nó xoay người hướng trong tiệm bánh đi đến.
Mẹ đuổi theo, lo lắng hô: “Tiểu Húc, làm sao vậy? Con nói có việc có thể tới tìm con, tại sao lại tức giận?”
Cửa thủy tinh của tiệm bánh ngọt đã đóng lại, ngăn cách hai mẹ con hai bên cánh cửa.
Lăng Húc có chút sững sờ, cậu cho là từ trước đến nay mình và mẹ không liên lạc, thậm chí trong điện thoại của cậu còn không có số điện thoại của mẹ, nhưng giờ nghe mẹ nói như vậy, hình như là cậu hiểu lầm chuyện gì, bọn họ có liên lạc.
Cậu quay đầu, nhìn mẹ đứng ở bên ngoài cửa thủy tinh vươn tay đang muốn đẩy cửa, vẻ mặt khẩn trương mang theo chút lo âu, nhìn thấy Lăng Húc quay đầu lại, bà vỗ cửa một chút: “Mẹ có chuyện muốn nói cho con.”
Lăng Húc chần chờ thật lâu, quay đầu lại nhìn thoáng qua cô bé thu ngân trong tiệm bánh ngọt, cô bé còn chơi di động, nhưng lực chú ý hiển nhiên đã bị Lăng Húc hấp dẫn.
Thấy Lăng Húc nhìn chính mình, cô lập tức dời tầm mắt trở lại trên màn hình di động, làm bộ không thèm để ý.
Lăng Húc nói với cô: “Tôi đi ra ngoài trong chốc lát, nếu bà chủ đến hỏi, cô nói cho chị ấy tôi trở về sẽ xin phép sau.”
“A, ” Cô bé lên tiếng.
Lăng Húc đẩy cửa thủy tinh ra, nói với mẹ: “Đừng ở chỗ này nói chuyện.”
Cậu tính mang mẹ đến quán cà phê gần đó. Ở trên đường, cậu đi phía trước, mẹ theo sát phía sau cậu, một câu hai người cũng chưa nói qua.
Thiên Thiên ôm thật chặt cổ Lăng Húc, dường như vừa rồi bị dọa. Nó quay đầu lại nhìn thoáng qua bà nội, sau đó thấp giọng kêu lên: “Ba?”
Lăng Húc cảm giác được nó ôm mình thực chặt, vì thế thấu qua hôn lên mặt của nó một cái: “Con trai ngốc.”
Thiên Thiên chôn đầu ở trên vai Lăng Húc, nhẹ giọng đáp: “Ba ngốc.”
Mẹ đã già rồi, năm nay bà đã năm mươi tuổi, tuy rằng ăn diện giống như thực thời thượng, nhưng nếu nhìn kỹ vải vóc quần áo của bà không tốt là mấy, túi xách cũng thực rẻ tiền, thật ra bà sinh hoạt cũng không tốt, hơn nữa lúc gỡ kính râm xuống, có thể thấy được nếp nhân dầy đặc bên khóe mắt bà, đó là dấu vết tàn nhẫn của năm tháng in lên người mỹ nhân.
Nhưng Lăng Húc chỉ chú ý mẹ già rồi. Trước kia là một người đàn bà trung niên bảo dưỡng cẩn thận, hiện giờ chỉ là lão thái thái ăn diện coi như thời thượng mà thôi.
Ngồi xuống mặt tiền quán cà phê, Lăng Húc còn không nói chuyện với mẹ, chỉ ôm Thiên Thiên xem menu, hỏi nó muốn uống cái gì.
Thiên Thiên chỉ một tấm hình cà phê.
Lăng Húc nói: “Không thể uống cà phê, con còn nhỏ, uống nước trái cây được rồi.”
Cậu gọi cho Thiên Thiên một ly nước trái cây.
Ánh mặt mẹ cậu nhìn Thiên Thiên vẫn từ ái, như muốn ôm cháu trai đáng yêu này vào trong ngực.
Lăng Húc đột nhiên nói với mẹ: “Mẹ tìm con làm gì?”
Thật ra so với việc hỏi mẹ muốn tìm cậu làm gì, Lăng Húc có rất nhiều vấn đề muốn hỏi mẹ, nhưng trong lúc nhất thời cậu không biết nên mở miệng như thế nào. Hơn nữa gặp mặt như vậy làm cho cậu cảm thấy xấu hổ, cậu không biết nên đối mặt mẹ nh