Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.
y cà phê, qua một hồi lâu mới lên tiếng: “Dù sao ông ấy cũng là ba ruột của con.”
“Con không cần, ” Lăng Húc nói ngay.
Mẹ lộ ra vẻ mặt ưu thương.
Ngay sau đó Lăng Húc nói một câu: “Con cũng không có tiền.”
“Tiểu Húc…” Mẹ gọi tên cậu.
“Thật không có, ” Lăng Húc nói, “Con mang theo Thiên Thiên còn phải ngủ ngoài đường, chỗ nào ra tiền cho mẹ mượn?”
Mẹ chần chờ nói: “Tình cảm của con với anh con không phải thực tốt sao, mẹ nghe nói giờ…”
“Mẹ còn mặt mũi nhắc đến anh của con?” Lăng Húc căm hận nói.
Bà lập tức sửng sốt. Bà còn nhớ rõ vừa mới lựa chọn ly hôn với Lăng Lương Công, những ngày mang Lăng Húc đi theo Tào Bác Hàng, Lăng Húc còn thường thường nổi nóng với bà. Đoạn thời gian kia thật sự rất thống khổ, thậm chí bà lần một lần hoài nghi quyết định của mình rốt cuộc có đúng hay không.
Nhưng sau này Lăng Húc đi lính, sau này nữa khi trở về lập tức trưởng thành rất nhiều, tuy rằng ngăn cách giữa mẹ con vĩnh viễn không thể tiêu trừ, nhưng thái độ đối với bà luôn coi như hiền lành, cũng tỏ vẻ nguyện ý gánh vác trách nhiệm của một đứa con trai.
Không nghĩ chuyện cho tới bây giờ, Lăng Húc đột nhiên mất đi ký ức trong một đêm lại về tới hơn mười năm trước, hận ý vốn từ từ nhạt đi lại hồi phục lần thứ hai.
Bà cảm thấy có chút không biết làm sao.
“Không có tiền! Mẹ đừng có nghĩ!” Lăng Húc thực tức giận, cậu ôm Thiên Thiên đứng dậy, “Trở về tìm người đàn ông của mẹ ấy, đừng có mơ tìm đến anh của con mượn tiền!”
Nói xong, cậu liền ôm Thiên Thiên đi nhanh ra khỏi tiệm cà phê.
Mà ly cà phê trước mặt cậu ngay cả một ngụm cũng chưa uống.
Đi ra cửa tiệm cà phê, Lăng Húc nghe Thiên Thiên hỏi: “Bà nội làm thế nào?”
Lăng Húc nói: “Bà ấy đây là tự làm bậy!”
Thiên Thiên không rõ là có ý gì.
Nói ra những lời này Lăng Húc không cảm thấy thoải mái hơn chút nào, cậu không thể tìm được khoái cảm gì từ việc thương tổn mẹ của mình, cho dù có, đó cũng là nhất thời, tỉnh táo lại vẫn sẽ cảm thấy khổ sở.
Cậu hận mẹ thương tổn ba, nhưng lúc cậu thương tổn mẹ đến việc bất bình vì ba, chính cậu cũng đã bị thương tổn.
Lăng Húc vẫn không thể nào rời đi như vậy, mà là ôm Thiên Thiên ngồi xuống cửa tiệm cà phê, lúc mẹ đẩy cửa ra thì ngẩng đầu hỏi: “Mẹ ở chỗ nào?”
Buổi tối, Lăng Húc ở nhà thử xào rau.
Gần đây cậu đột nhiên sinh ra một ít hứng thú với việc nấu nướng, nguyên nhân là bà chủ nói với cậu, cậu không thể vẫn luôn để con cậu ăn bánh mì cùng thức ăn nhanh, những cái đó không tốt cho thân thể, hơn nữa quá nhiều dầu mỡ về sau sẽ trưởng thành thùng phi.
Thiên Thiên mới năm tuổi, nếu năm tuổi đã thành một cái thùng phi, nói không chừng cả đời này sẽ thực khó gầy xuống, Lăng Húc cảm thấy mình vẫn không thể hố con trai, vì thế thử học nấu cơm.
Lăng Dịch mang laptop bọn họ chơi ở công ty về nhà ném cho Lăng Húc chậm rãi chơi.
Lăng Húc liền lên mạng tìm thực đơn, sau đó từng bước một làm theo.
Thậm chí cậu còn chuyên môn mua cái cân dùng trong nấu nướng, cần bao nhiêu gia vị bỏ toàn bộ vào cân rồi dựa theo phân lượng trong thực đơn tăng thêm.
Mặc dù như thế, lúc Thiên Thiên gắp một đũa thịt bằm đưa vào miệng, nói với Lăng Húc: “Không thể ăn.”
“Không thể ăn?” Lăng Húc cảm thấy không có khả năng, “Há mồm.”
Thiên Thiên nghe lời hé miệng.
Lăng Húc nhìn thoáng qua: “Không thành vấn đề, không có khả năng không thể ăn.”
Thiên Thiên ngậm miệng tiếp tục nhai, nhai xong nuốt xuống, vẫn nói: “Không thể ăn.”
Lăng Húc cảm thấy nó có chút không nể mặt mũi, gõ bát một chút: “Không thể ăn lấy lòng sao?”
Thiên Thiên lắc đầu, “Không thể ăn.”
Lăng Húc hỏi nó: “Thế rốt cuộc có ăn nữa không nữa.”
Thiên Thiên nghiêm túc suy nghĩ một chút, sửa lời nói: “Có chút ăn ngon, có chút không thể ăn.”
Lăng Húc nói tiếp: “Bọn họ đều nói ăn nhiều không tốt, vẫn ăn ít một chút đi, ba làm đồ ăn dù không thể ăn nhưng khỏe mạnh, về sau con còn phải lớn thành một tiểu suất ca, ba rất xấu liền không cần con, đem con bán.”
Thiên Thiên có chút ghét bỏ mà lại gắp một đũa đồ ăn, còn kém nắm mũi lại cho vào miệng, sau đó mơ hồ không rõ nói: “Lớn thành như bác sao?”
Lăng Húc kỳ quái nói: “Vì sao lại là bác, đương nhiên là như ba a.”
Thiên Thiên nói: “Nhưng con muốn như bác vậy.”
Lăng Húc trừng nó một cái, “Vậy con chờ kiếp sau đầu thai lần nữa đi.”
Hôm nay Lăng Dịch trở về tương đối muộn, anh mở cửa tiến vào, nhìn thấy chỉ có Thiên Thiên ngồi một mình ở phòng khách xem tv, mà Lăng Húc đang chơi game trong thư phòng.
Thiên Thiên vốn muốn đi nhìn, kết quả bị Lăng Húc đuổi ra, nói trò chơi con nít tử không thể chơi, để nó tự xem tv trong phòng khách.
“Thiên Thiên, ” Lăng Dịch nhẹ giọng gọi nó.
Thiên Thiên xoay đầu lại nhìn thấy Lăng Dịch, có chút vui vẻ, “Bác trở lại rồi.”
Con nít luôn thực dễ thu mua, từ khi biết Thiên Thiên không thích chính mình, Lăng Dịch liền bỏ chút tâm, để bí thư thường thường giúp anh chuẩn bị ít đồ chơi hoặc thức ăn, tan tầm về sẽ đưa cho Thiên Thiên.
Cho nên giờ Thiên Thiên vừa thấy Lăng Dịch liền cảm thấy vui vẻ.
Lăng Dịch giữ cử