80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/567 lượt.

a cho giầy vào tủ để giày, vừa cởi cà- vạt vừa đi đến bên cạnh sô pha. Đứng ở trước mặt Thiên Thiên anh hơi do dự, vẫn khom lưng xuống ôm lấy Thiên Thiên hôn một cái, hỏi: “Hôm nay thế nào?”
Thiên Thiên nói: “Hôm nay bà nội đến.”
“Bà nội đến ?” Lăng Dịch có chút kinh ngạc, “Tới tìm hai người?”
Thiên Thiên nói rằng: “Tìm ba.”
Lăng Dịch sờ tóc của nó một chút, sau đó đi đến thư phòng. Cửa thư phòng không có đóng, Lăng Húc mang theo tai phone chơi game, cho đến khi Lăng Dịch đi đến phía sau cậu, lấy tai phone của cậu xuống cậu mới chú ý, vội vàng hỏi: “Anh trở lại?”
“Mẹ em đến ?” Lăng Dịch hỏi.
Lăng Húc nở nụ cười, trên mặt không có chút cảm xúc, cậu vỗ nhẹ bàn phím một chút: “Đúng vậy, trở lại.”
Lăng Dịch hỏi cậu: “Em có biết mẹ Thiên Thiên là ai ?”
Cảm xúc của Lăng Húc thấp xuống, “Không biết, bởi vì bà ấy cũng không biết, em bắt đầu hoài nghi Thiên Thiên là em tự phân bào nhiễm sắc thể sinh ra.”
Lăng Dịch im lặng, “Em biết cái gì gọi là phân bào nhiễm sắc thể sao?”
Lăng Húc nói: “Đương nhiên hiểu, giờ sinh vật em vẫn nghe xong, cô giáo dạy sinh của bọn em là một mỹ nữ, nhưng ngực hơi nhỏ.”
Lăng Dịch không muốn nghe cậu mò mẩm, hỏi: “Mẹ em tới làm gì?”
Lăng Húc dời tầm mắt đi chỗ khác, “Không có gì, anh không cần quan tâm bà ấy, dù sao em sẽ xử lý.”
“Hiện giờ bà ấy ở nơi nào?”
“Khách sạn.”
Ông bà ngoại Lăng Húc đã qua đời vài năm, mẹ cùng anh trai của bà đều dọn đi khỏi thành phố này, hiện giờ bà trở về trừ Lăng Húc cùng Thiên Thiên, không có thân nhân nào khác.
Lăng Dịch nói: “Dù sao cũng là mẹ em.”
Lăng Húc gật gật đầu, “Em biết.”






Đối với mẹ Lăng Húc, Lăng Dịch không có hận sâu như vậy, xét đến cùng, cũng là vì vốn không có bao nhiêu tình cảm với bà. Mẹ anh qua đời sớm, từ lúc thực nhỏ đã đi theo Du Phán Phán lớn lên, khi đó Lăng Húc còn chưa sinh ra, từ trong tâm Du Phán Phán là một cô gái không hiểu chuyện, bà chưa bao giờ nghĩ đến việc bồi dưỡng tình cảm với Lăng Dịch, giữa hai người vẫn luôn không có mâu thuẫn gì.
Mà từ khi Lăng Húc sinh ra, thực ra tình cảm giữa Lăng Dịch và Du Phán Phán còn biến đến càng thêm hòa hợp, bởi vì bọn họ đều cùng cưng chiều Lăng Húc.
Nếu không vì chuyện sau này, thật ra Lăng Dịch sẽ cảm thấy bà là một người mẹ kế không tồi.
Đến bây giờ, Lăng Dịch đã không còn cảm tình gì với Du Phán Phán, không thích cùng chán ghét, nhưng anh sẽ không tỏ vẻ trước mặt Lăng Húc.
Bởi vì Lăng Húc có hận như thế nào thì đó cũng là mẹ ruột của cậu, cậu không có khả năng hoàn toàn bỏ lại bà không quan tâm.
Thiên Thiên có chút ngượng ngùng, cười với anh một chút.
Lăng Dịch vươn tay giúp nó lau bọt dính trên mũi.
Hai người đều không nói gì, nhưng không khí ngoài ý muốn hòa hợp.
Lúc này Lăng Húc rốt cục nhớ tới mình còn có con trai, cậu lao ra khỏi thư phòng, nhìn thấy Lăng Dịch đã giúp Thiên Thiên tắm xong, đang dùng khăn tắm lớn bọc nó lại, tính toán trực tiếp ôm nó đến giường.
Lăng Húc vội vàng nói: “Để em, để em.”
Lăng Dịch đã ôm Thiên Thiên đứng lên, nói với Lăng Húc: “Đừng chặn đường.”
Lăng Húc đã vọt vào buồng vệ sinh, lúc này ngoan ngoãn tránh qua một bên, để Lăng Dịch ôm Thiên Thiên vào trong phòng.
Thiên Thiên nằm ở trên giường, bởi vì làn da trần trụi tiếp xúc đến gra giường cảm giác thực thoải mái, cho nên nó cười lăn lăn, sau đó tùy ý Lăng Dịch giúp nó kéo chăn qua đắp lên.
“Đêm nay muốn ngủ với ba không?” Lăng Dịch hỏi nó.
Lăng Húc cũng tiến vào theo, ghé vào bên giường hỏi Thiên Thiên: “Chính mình ngủ hay qua chỗ ba ngủ?”
Thiên Thiên có chút rối, nó muốn ngủ giường mới của mình, nhưng lại muốn ngủ cùng Lăng Húc, nó hỏi Lăng Húc: “Ba có thể ngủ chỗ của con không?”
“Không thể, ” Lăng Húc nói cho nó biết, “Sẽ làm sụp giường con.”
Thiên Thiên lại hỏi: “Vậy ba ngủ với bác sao?”
Lăng Dịch cùng Lăng Húc nghe vậy liếc nhau.
Lúc Lăng Húc còn chưa mở miệng nói chuyện thì Lăng Dịch đã giành trước nói: “Đương nhiên không, ba và bác đã là người lớn, không thể ngủ chung.”
Thiên Thiên cái hiểu cái không mà “A” một tiếng, cuối cùng nó vẫn quyết định ngủ trên giường mới của nó, nhưng ba phải ở trong này đến khi nó ngủ.
Lăng Dịch đi ra ngoài trước, Lăng Húc ở lại cùng Thiên Thiên.
“Muốn ba kể chuyện cho con không?” Lăng Húc hỏi.
Thiên Thiên gật gật đầu.
Lăng Húc nói: “Trước kia có một công chúa bạch tuyết, nàng có hai mẹ kế —— ”
“Hai mẹ kế?” Thiên Thiên rất kỳ quái, “Không phải một mẹ kế sao?”
“Nói sai rồi, ” Lăng Húc cười, “Có một mẹ kế, còn có hai người chị.”
Thiên Thiên phản bác: “Đây không phải là cô bé lọ lem sao? Con không muốn nghe cái này, con nghe rồi.”
Lăng Húc trừng nó: “Phiền, đi ngủ! Không ngủ ba đi đây!”
Thiên Thiên không vui mà mím môi, nhắm mắt lại ngủ.
Chờ Thiên Thiên ngủ rồi, Lăng Húc phát hiện Lăng Dịch đã tắm rửa xong trở về phòng. Do dự một chút, Lăng Húc đi tắm rửa trước, sau đó mặc quần lót, thân trên trần trụi đi đến trước của phòng Lăng Dịch lặng lẽ vặn cửa phòng, cậu p