Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/631 lượt.
thật sâu hít vào thở ra ba ngụm, hắn đột nhiên ra tay dùng sức dắt lỗ tai nàng, rống to, “Ngươi là heo a! Có người nào ngốc đến mức không biết ra đường phải mang ví tiền trên người sao? Đi toilet? Sao ngươi không bỏ cái đầu bã đậu của ngươi xuống bồn cầu luôn đi?”
“Oa ── đau… Đau quá!” Bị người kéo tai như kéo tai heo, Hạ Dư Đồng oa oa kêu thảm thiết, đau đến sắp bật ra nước mắt. “Dương Mị Mị, ngươi mau buông tay! Lỗ tai sắp bị ngươi kéo…”
Nghe nàng kêu đau, Lăng Dương hung tàn cười, oán hận lại dùng lực kéo một cái mới chịu buông tay.
“Ô… Dương Mị Mị, người ta đã thảm như vậy, ngươi còn hạ độc thủ, sao không biết thông cảm gì hết?” Vừa chạy ra ma chưởng, Hạ Dư Đồng vừa xoa lỗ tai đỏ, vừa khóc lóc lên án.
“Đối với mất tên không có não, ta vốn không thông cảm!” Hừ lạnh một tiếng, Lăng Dương đang muốn tiếp tục mắng, lại đột nhiên nghĩ đến điều gì không thích hợp, lập tức nheo mắt chất vấn: “Nếu ngươi thân vô xu, làm sao đến được chỗ của ta?”
“Từ nhà ga Đài Bắc đi xe bus đến!” Bằng không hắn nghĩ nàng làm thế nào đến?
Xe bus? Lăng Dương ngẩn người, lập tức phản ứng lại, nhịn không được lại rống lên. “Ngươi ngốc a! Sao không mượn di động người qua đường gọi cho ta, để ta đi đón ngươi?” Từ nhà ga đến chỗ của hắn, nàng rốt cuộc đã đi bao lâu a?
“Ách…” Bỗng dưng, người nào đó ánh mắt chột dạ loạn phiêu, nột nột cười gượng. “Ta… Ta đã quên số điện thoại của ngươi…” Ô ~~ thật sự không thể trách nàng! Hiện tại đều là lấy di động trực tiếp ghi vào bộ nhớ, nàng căn bản lười tốn cân não đi nhớ số điện thoại, một khi di động và hành lý biến mất, nàng cũng “Không có cách nào khác” a!
Kỳ thật ngay cả địa chỉ chỗ ở của hắn, nàng cũng không nhớ đâu! Có thể tìm được nơi này, cũng vì chung cư hắn ở rất nổi danh, năm trước lúc mới rao bán, tivi quảng cáo rùm beng, liền ngay cả báo chí cũng thường xuyên viết mấy tin bát quái như nhân vật chính thương nổi tiếng nào đó mua mấy lầu, nên nàng mới có ấn tượng, dọc đường hỏi thăm tìm lại đây.
Đã quên số điện thoại của hắn? Thực nể nàng luôn!
Giận dữ không cười nổi, không biết vì sao, nghe nàng nói ngay cả số điện thoại của mình cũng không nhớ, lòng Lăng Dương tự dưng khó chịu, sắc mặt thối như đáy nồi.
“Mắng ngươi là heo, thật sự là rất bôi nhọ heo! Ngươi quả thực là sinh vật phù du không não, sinh ra chỉ để lãng phí lương thực!” Tâm tình cực kỳ tồi tệ, mắng chửi người tuyệt không nhẹ lời.
“Ngươi nói thế nào cũng được!” Bởi vì đã ở trên “xe bus số 11” lâu lắm, Hạ Dư Đồng đã ủ rủ đến không còn hơi sức đi so đo kiểu ăn nói ác độc của hắn, giờ nàng đã đói đến muốn ngất đi, chỉ cầu có thể ăn để tế ngũ tạng miếu đang cô lỗ rung động. “Làm ơn! Cho ta một chút đồ ăn, ngươi muốn mắng ta là giòi trong hố phân, ta cũng không ý kiến!”
“Chỉ có mì ăn liền!” Hắc nghiêm mặt, Lăng Dương tuy lớn tiếng mắng chửi người, hắn vẫn rất nhanh đi vào phòng bếp.
“Mì ăn rất tốt, mì ăn tuyệt vời, ta thích nhất mì ăn liền, nó là một trong những phát minh vĩ đại nhất của nhân loại a…” Mặt tròn hớn hở kêu to có đồ ăn. Ô… Nàng yêu người phát minh mì ăn liền muốn chết.
Quả nhiên, 3 phút sau, trong căn hộ trang hoàng đắt giá, nơi nơi tràn ngập thứ mùi chỉ trị giá hai mươi đồng, một viên bánh nếp đang xì xụp ăn mì ăn liền, vừa ăn vừa cảm động rơi lệ. “Ô… Đây thật sự là thứ tốt nhất đời ta được ăn qua.”
Thấy nàng ăn đến nức nở chảy nước mắt, Lăng Dương đã không còn sức để ý tới, giương mắt đợi nàng giải quyết xong một chén mì ăn liền, rốt cục lại mở tôn khẩu ──
“Ăn xong rồi?”
“ừ!” Cảm thấy mỹ mãn vỗ vỗ vòng bụng dợn sóng.
“Tốt lắm!” Cười theo kiểu cá mập, hắn nói ngắn gọn. “Ngày mai, cút về Cao Hùng cho ta!”
“Không thành vấn đề!” Cười meo meo đáp ứng, nếu không gặp phải rủi ro, Hạ Dư Đồng cũng không hứng thú ở lại chỗ hắn. “Đúng rồi! Phòng tắm nhà ngươi ở đâu? Cho ta mượn!” Đi cả một ngày, nàng cảm thấy hai chân mình sắp bị phế đi, giờ chỉ mong mau mau tắm rửa, sớm lên giường ngủ.
Thuận tay chỉ cánh cửa, Lăng Dương ngay cả dẫn đường cũng lười dẫn nàng.
“Cho ta mượn một ngàn đồng, ngày mai ta tự mình đi xe về.” Dứt lời, kéo thân thể mệt mỏi thẳng hướng hắn chỉ, nhưng ngay lúc nàng mới bước vào phòng tắm —
“Oa.” Tiếng thét chói tai thê lương cùng với một tiếng “Phanh”, vận xui của người nào đó chưa đi hết, trong phòng tắm trình diễn một màn “Đẫm máu thảm án”.
Không bao lâu sau, ở bãi đậu xe của một cao ốc chung cư, có một chiếc xe hơi màu xanh ngọc lao ra, chạy như bay hướng bệnh viện.
Rạng sáng 3 giờ, Lăng Dương đi ra từ phòng cấp cứu bệnh viện, sắc mặt đen thui đã đến trình độ khó có thể dùng lời để hình dung. Đến nay, hắn vẫn không thể hiểu nổi chuyện xảy ra như thế nào? Vì sao có người có thể ở trong phòng tắm xa hoa mà hắn đã tiêu phí cả trăm vạn trình diễn một loạt kỹ năng đặc biệt, khiến cho máu chảy không ngừng, trán giờ gối thêu hoa, bị khâu đến mười mũi?
“Ách… Ngày mai, ta sẽ tự mình về Cao Hùng, sẽ không phiền ngươi đâu, ngươi cứ yên tâm…” Nhận ra nam nhân bên cạnh đang tức giận, Hạ Dư Đồng trán dán băng gạc, nửa bên mặt bị đâm thũng