Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạo Long Tổng Tài

Bạo Long Tổng Tài

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/626 lượt.

thành đầu heo, vội vàng lên tiếng cam đoan.
Âm lãnh liếc xéo nàng một cái, Lăng Dương cười lạnh. “Về Cao Hùng? Nếu Hạ thúc thúc biết là ngươi bị “hủy dung” ở chỗ ta, ngươi xem cái mạng nhỏ của ta có thể sống được bao lâu?” Hắn cũng không có ý định ôn lại ác mộng thời thơ ấu.
“Ta… Ta sẽ không nói là bị té ở chỗ ngươi…” Cười gượng, chột dạ lắp bắp.
“Ngươi có thể trốn được Hạ thúc thúc truy vấn?” Cười lạnh, Lăng Dương rất hiểu biết nàng. Nữ nhân này thuộc diện trời đất bao la, không ai như nàng học Lão Tử, tụng Đại Thừa.
“Ách…” Lại cười gượng, trán Hạ Dư Đồng bị thương nặng, miệng vết thương đau đến phát điên, lại phải chịu đựng sắc mặt âm dương quái khí của hắn, liền bĩu môi kêu lên: “Đã thành ra như vậy, bằng không ngươi muốn thế nào? Ngươi nghĩ là ta muốn bị thương a?” Tên Dương Mị Mị này tốt nhất đừng có quá đáng nha! Bằng không đừng trách nàng trở mặt.
Nghe nàng trả lời cứng lại, Lăng Dương tức giận, trừng mắt một hồi, cuối cùng mới không cam lòng mở miệng, “Vết thương chưa khỏi, không cho phép trở về Cao Hùng!” Ít nhất cũng phải kéo dài tới khi thời kì nghiêm trọng nhất qua đi, bằng không sẽ khiến vị “Diêm Vương giáo đầu” ái nữ sốt ruột xông lên, hắn thực sự sẽ chết không chỗ chôn.
“Nga!” Sờ sờ băng gạc trên trán, nàng vốn đã nói với ba là rời nhà đi du lịch, nên ở lại cũng không có vấn đề gì, chính là…
“Trừ bỏ bộ đồ trên người, ta không có quần áo khác!” Nàng xấu hổ nhắc nhở, mặt dày yêu cầu. “Ngươi phải cho ta mượn thêm một ít tiền để mua quần áo, bằng không ta sẽ lục tung tủ quần áo của ngươi.”
“Ngươi dám chạm vào quần áo của ta, ta liền đánh gãy cẩu trảo của ngươi!” Lăng Dương vốn có chứng khiết phích đối với quần áo của mình, rít gào rống to, “Ngày mai, ta sẽ tự mình dắt ngươi đi cửa hàng bách hóa!” Mẹ nó! Hắn đã cảm mạo thật lâu đối với gu ăn mặc không có tính thưởng thức của người nào đó!
“Ngươi cảm thấy chợ thế nào?” Nhỏ giọng thương lượng.
“Cửa hàng bách hóa!” Liếc ngang kiên trì.
“Nga!” Vai rụt lại, không dám lại có ý kiến.
“Còn… Đau không?” Rốt cục, hắn không được tự nhiên hỏi ra lo lắng trong lòng, biểu hiện hơi có chút nhân tính.
“Đương nhiên đau!” Sao mà không đau cho được? Chẳng lẽ nghĩ nàng thực sự làm bằng gạo nếp a!
“Miệng vết thương rất lớn, sau này có thể để lại sẹo!” Không biết vì sao, nghĩ đến khuôn mặt tròn của nàng vốn đã không tính là đẹp, nhưng ít ra trơn bóng không tỳ vết nay lưu lại vết sẹo, lòng Lăng Dương bỗng dưng khó chịu.
“Không sao! Lấy tóc mái che lại liền không thấy.” Hạ Dư Đồng rất lạc quan.
Nghe vậy, hắn thật sâu nhìn nàng một cái, lại thủy chung không lên tiếng nữa.
Hôm sau.
Trời xanh mây trắng, ánh mặt trời rực rỡ, trong tòa nhà Lăng thị xí nghiệp tiếng tăm lừng lẫy, chúng nhân viên cao cấp trong lòng run sợ, vì người kế thừa thứ hai, nay là đương nhiệm tổng tài – Lăng Dương – tính tình nguyên bản đã ở mức bạo long, hôm nay vượt cấp tiến lên thành Thiên Lôi.
“Đây là thứ kế hoạch vớ vẩn gì chứ? Ta trả một đống tiền để ngươi viết ra cái thứ này sao? Ngươi nói cho ta biết a…” Từ trong lầu 18 tổng tài tuôn ra tiếng lôi rống, không bao lâu sau, quản lí phòng kế hoạch bị oanh ra, chạy trốn trối chết.
“Các vị, bảo trọng!” Quản lí phòng kế hoạch được xưng là da mặt dày đến ống phóng rocket bắn cũng không thủng, nay dùng nụ cười thảm bại chúc phúc các vị đồng nghiệp còn xếp hàng chờ tấn kiến bên ngoài, rồi mang theo một trái tim luy luy vết thương, vạn phần bi phẫn rời đi tầng cao nhất, chuẩn bị hồi văn phòng của mình, liếm thỉ miệng vết thương.
Mắt thấy quản lí phòng kế hoạch vốn là “kháng thể” mạnh nhất mà hôm nay cũng tan tác, đủ thấy tổng tài hôm nay hỏa lực cực kì mãnh liệt, các quản lí lòng người hoảng sợ, không khỏi hai mặt nhìn nhau, lấy bi thương ánh mắt không tiếng động cầu nguyện cho nhau.
“Đô…” Bỗng dưng, điện thoại nội bộ trên bàn thư ký vang lên, Trần thư ký – qua tuổi năm mươi, là đại nguyên lão đã phụ tá từ đời thứ nhất đến đời thứ hai – vội nhấc ống điện thoại, ứng vài tiếng liền dập máy, sau đó lấy ánh mắt đồng tình liếc về phía quản lí phòng khai thác.
“Đến phiên ta sao?” Quản lí phòng khai thác vẻ mặt thê thảm như sắp lên đoạn đầu đài, sau đó sửa sang lại sắc mặt, cõi lòng bi tráng như gió hiu hiu thổi trên sông Dịch, lê bước vào phòng tổng tài.
Dùng ánh mắt tiễn đưa kẻ xấu số, ngoài cửa, những người liên can đều vây quanh Trần thư ký.
“Trần thư ký, hôm nay ác bá tổng tài của chúng ta rốt cuộc bị sao vậy? Giống như ăn hỏa dược nhiều gấp đôi so với bình thường a?” Quản lí phòng nghiệp vụ ép hỏi.
“Hắn là muốn tìm bất mãn hay là vì bí đại tiện?” Táo bón là loại bệnh, nặng không đến mức chết người. Từng thâm chịu loại khổ này, quản lí phòng tiêu thụ không khỏi đoán.
“Nếu là tìm bất mãn, ta có người quen có thể giới thiệu vài cô cho hắn; Còn nếu là bí đại tiện, ta cũng có bí phương cung cấp, chỉ cầu hắn bỏ qua cho chúng ta…” Quản lí phòng tài vụ bi ai kêu.
Lời vừa nói ra, các quản lí đứng đầu các phòng ban khác đều nhấc tay báo danh muốn tìm bất mãn, thoáng chốc, các đại nam n


XtGem Forum catalog