Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

bảo con đến xem một cái mà con cũng không chịu, trước đây mẹ và ba con đối với con như thế sao? Tại sao bây giờ con lại đối với tiểu Bân như thế!”
Chu Hàn vẫn không nói lời nào, đứng thẳng người trước cửa sổ, ánh mắt nhìn thẳng ra bên ngoài.
“Chu Hàn, con khiến mẹ quá thất vọng rồi, bất kể con và Lăng Nhiễm cãi nhau không vui thế nào, nhưng dù thế nào tiểu Bân vẫn là con trai con, con sinh ra nó, thì con có nghĩa vụ chăm sóc cho nó!” mẹ Chu chỉ ngón tay, tâm tình có chút kích động.
Ngoài cửa, Lâm Lệ có chút lo lắng nhìn Chu Hàn, cô nhìn thấy khi mẹ Chu nói tiểu Bân là con trai anh, hai tay hai bên hông anh nắm thật chặt, Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, trong lòng thật sự đổ mồ hôi thay anh, rất sợ anh không nhịn được một cái liền thốt ra rằng Tiểu Bân không phải con trai anh!
Nhưng mà hiển nhiên khả năng tự kiềm chế của Chu Hàn rất tốt, Lâm Lệ không biết anh biết chuyện này từ lúc nào, nhưng mà nhất định là không ngắn, cô cũng không biết anh dùng tâm tình gì để mang thằng bé theo, nhưng hẳn là không dễ dàng gì.
Thư phòng đột nhiên rơi vào im ắng, mẹ Chu cũng không nói nữa, Chu Hàn trước sau không hề mở miệng, lúc này Lâm Lệ đứng ở cửa không biết là nên đi vào hay là không nên đi vào, đứng ở cửa ngần ngừ mãi.
Một lúc lâu, mẹ Chu mở miệng lần nữa nói: “Chu Hàn, con nói cho mẹ biết, con đối với Tiểu Bân như vậy có phải là vì Lâm Lệ không?”
Lâm Lệ đứng cửa nghe vậy, vừa muốn mở miệng giải thích, đã nghe thấy Chu Hàn mở miệng nói: “không liên quan đến Lâm Lệ, mẹ đừng nghĩ lung tung.” (VL: nhắc đến chị là anh mở miệng ngay. ^_^)
Mẹ Chu tiến lên, tức giận xoay người anh lại, nhìn chằm chằm mắt anh, nói: “vậy thì con đối xử với Tiểu Bân như vậy là vì Lăng Nhiễm phải không?”
Chu Hàn mấp máy miệng, lại bắt đầu không nói.
“Thật sự là bởi vì cô ta?” mẹ Chu tức giận, nói: “Lăng Nhiễm cái loại phụ nữ đó căn bản là không đáng, trước đây con vì cô ta mà ruồng bỏ tình nghĩa anh em, ruồng bỏ cha mẹ, những điều này còn chưa đủ sao, giờ đã chia tay vì sao còn phải liên lụy đến tình cha con của con và tiểu Bân! Còn có, con có biết hiện giờ bên cạnh con còn có Lâm Lệ hay không, con còn nghĩ đến Lăng Nhiễm thế này có xứng đáng với Lâm Lệ không? Có xứng đáng với cha mẹ Lâm Lệ đã giao con gái họ cho con không?”
Chu Hàn có chút đau đớn nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang một bên, cũng đúng vào lúc quay đầu đi vừa vặn bắt gặp Lâm Lệ đứng ngoài cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm cô.
Mẹ Chu còn muốn nói điều gì, lại đột nhiên phát hiện ánh mắt anh có phần không bình thường, nhìn theo ánh mắt anh, lúc này mẹ Chu mới chú ý tới Lâm Lệ đứng ở cửa, sắc mặt đột nhiên biến đổi, dường như là sợ cô nghe được cái gì lại hiểu lầm, khẽ kéo áo Chu Hàn, nói với Lâm Lệ: “Tiểu Lệ, tiểu Lệ đến đây lúc nào?”
Lâm Lệ cũng có chút bị động lúng túng cong cong môi, gượng cười chỉ nói: “vừa mới đến.” Nói xong đi về phía bà, vừa đi vừa nói: “mẹ, tối nay ở lại đi, chờ con đi dọn phòng cho mẹ.”
Mẹ Chu gật đầu, chỉ khẽ cười nói: “được được.” Nụ cười kia lúng túng có chút cứng ngắc.
Lâm Lệ cười cười, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn, lúc này mới lôi kéo mẹ Chu cùng ra khỏi thư phòng.



Thằng bé


Editor: Violetin_08


Cuối cùng mẹ Chu cũng không đi, Lâm Lệ thu dọn phòng khách cho bà nghỉ ngơi, vì trước sau bà vẫn không yên lòng cháu nội, sợ nửa đêm nó lại sốt cao mà không có ai ở bên cạnh sẽ xảy ra chuyện gì.
Sáng hôm sau Chu Hàn thức dậy đi vào trong phòng thằng bé thì thấy nó còn chưa tỉnh, đứng đầu giường nhìn một lát cuối cùng dưới ánh mắt nghiêm khắc của mẹ Chu đi thẳng ra ngoài phòng, không ăn sáng, cầm cặp đi đến công ty.
Lâm Lệ chưa đi cùng anh ra cửa, tối qua cô nói với anh, hôm nay không đến công ty, ở nhà chăm sóc thằng bé, Chu Hàn im lặng thật lâu, cuối cùng dù không hề mở miệng nói chuyện, nhưng là gật đầu đồng ý.
May là đêm nay thằng bé ngủ rất yên ổn, cũng không sốt nữa, buổi sáng khi tỉnh lại, Lâm Lệ đo nhiệt độ cơ thể, đã hạ sốt rồi, nhưng vẫn còn ho khan, nói chuyện hơn khàn khàn, mẹ Chu vẫn không dám lơ là, vẫn bảo bác sĩ kê đơn thuốc cho nó uống thêm.
Lâm Lệ thấy quái lạ, đưa tay vuốt đầu nó hỏi: “sao thế, không thích xem TV sao?”
Thằng bé vẫn không đáp, chẳng qua là nhìn chằm chằm, đôi mắt to đen nhánh nhìn không chớp mắt.
Thấy nó như thế, Lâm Lệ không khỏi lo lắng có phải nó có không thoải mái ở đâu hay không, hỏi vội: “người có chỗ nào khó chịu sao?” Vừa nói, tay áp lên trán nó thử đo nhiệt độ.
Sờ sờ nó rồi đặt lên trán mình cảm nhận, nhiệt độ vẫn bình thường, nhìn nó nhẫn nại hỏi: “tiểu Bân, nói cho dì, có phải có chỗ nào không thoải mái không?”
Tiểu Bân vừa nhìn cô một lúc lâu, nhỏ giọng ấp úng hỏi: “dì, có phải dì và ba có em gái rồi không?”
Nhìn nó, Lâm Lệ sửng sốt, cô tưởng là cơ thể nó không thoải mái, lại không nghĩ rằng nó sẽ hỏi như thế.
Sửng sốt một lúc lâu, Lâm Lệ mới nhìn nó, dịu dàng hỏi: “sao tiểu Bân lại hỏi như vậy?”
Đứa bé nhìn cô, đôi mắt to đen nhánh thoáng cái mờ đi, nhìn Lâm Lệ hỏi: “có phải ba sẽ khôn