Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

g cần con nữa?”
“Không có, làm sao sẽ.” Thấy nó muốn khóc, Lâm Lệ vội vàng giải thích, “ba không hề không cần con, sao sẽ không cần tiểu Bân chứ.” Gần đây chẳng qua là ba bề bộn công việc, cho nên mới không có thời gian đi đón tiểu Bân về, cũng không có thời gian sang thăm tiểu Bân, không hề nói không cần tiểu Bân, thật!”
Trong ngực, thằng bé nhẹ nhàng mở miệng, “ba, ba không thích con.”
Lòng Lâm Lệ chấn động, người ta nói tâm hồn trẻ con là yếu ớt nhất, mặc dù tiểu Bân còn nhỏ, nhưng hoàn cảnh gia đình thế này đã xây dựng nên tính cách trưởng thành sớm cho nó, Chu Hàn đối với nó như vậy đương nhiên nó cũng biết, cho nên không cần người khác giải thích cái gì có thích nó hay không, trong lòng chính nó đã sớm có đáp án.
Lâm Lệ hoàn toàn không biết mình có thể nói gì, mà vào lúc cô đang cố gắng tổ chức lại ngôn ngữ để an ủi nó thì thằng bé mở miệng, hỏi tiếp: “dì, có phải dì và ba sẽ có em gái không, cho nên mới không cần con?” Đang khi nói chuyện giọng nói kia pha lẫn tiếng nghẹn ngào.
“Không có, không có…” Lâm Lệ vô cùng đau lòng nó, đau lòng sự trưởng thành sớm của nó, sự nhạy cảm của nó, nhưng mà cô không biết nên an ủi thế nào, nên nói thế nào cho nó biết thật ra thì chuyện không phải như thế, nên bảo vệ nó thế nào cho nó không bị tổn thương. Cô thúc thủ vô sách (không có cách nào), hoàn toàn không biết làm gì bây giờ.
Tựa vào lòng Lâm Lệ, Tiểu Bân nhẹ nhàng nói: “Lần trước bà nội gọi điện thoại cho ba con nghe thấy.” Bà nội bảo ba đến thăm nó, nhưng mà ba không muốn, nó biết ba vẫn không thích nó, lần trước bà nội và dì nói muốn em gái, cho nên có phải vì có em gái rồi, cộng thêm vốn không thích nó nên ba quyết định không cần nó nữa?
Nghĩ tới, giọt nước mắt to như hạt đậu liền trong hốc mắt chảy xuống, nghẹn ngào nói: “dì, sau này con sẽ rất ngoan rất nghe lời, cũng sẽ không chọc dì tức giận không vui, đi bảo ba đừng có không cần con có được không, đừng không quan tâm con, đừng không quan tâm con…” Vừa nói, tay nắm chặt phần áo bên hông Lâm Lệ, nắm thật chặt.
“Tiểu Bân…” Nhìn nó như vậy Lâm Lệ đau lòng không nỡ, dùng sức ôm nó chặt hơn, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu nó, cố gắng không để cho mình khóc lên, chỉ có thể nhỏ giọng ghé vào lỗ tai nó nói: “dì và ba không hề không cần tiểu Bân, tiểu Bân thông minh như vậy hiểu chuyện như vậy, làm sao mà ba sẽ không thích Tiểu Bân được, gần đây thật sự ba bề bộn nhiều việc, không có thời gian nghỉ ngơi, cho nên mới không lo lắng cho Tiểu Bân, không hề không cần Tiểu Bân, chờ, chờ ba hết bận rộn rồi, dì bảo ba đưa Tiểu Bân đi viện hải dương học xem cá xinh đẹp, có được không?” Nói xong, nước mắt của mình cũng không khống chế mà rơi xuống.
Mỗi một đứa trẻ là một thiên sứ, đều cần người yêu thương, sao có thể để trẻ con đau lòng …
Thẳng bé kia khẽ ngẩng đầu lên khỏi lòng coo, đôi mắt ngấn lệ nhìn chằm chằm Lâm Lệ, có chút không xác định hỏi: “Có thật không?”
Lâm Lệ đưa tay lau nước mắt trên mặt nó đi, sau đó lại duỗi thân tay lâu nước mắt trên mặt mình, dùng sức gật đầu, nói: “Ừ, thật!”
Thằng bé nhìn, nhìn một lúc lâu, giống như là xác định cô nó thật, lúc này mới nặng nề gật đầu, trên mặt cũng nở nụ cười hiếm thấy.
Thấy nó cười, Lâm Lệ cũng cười, đưa tay lau sạch sẽ mặt nó.
ở trong nhà Lâm Lệ đang lau nước mắt cho đứa bé thì đột nhiên tiếng mẹ Chu vang lên từ ngoài cửa.
“A hàn, con đứng ở cửa làm gì? !”
Nghe vậy, bên trong nhà Lâm Lệ và thằng bé cùng nhau quay đầu lại, chỉ thấy Chu Hàn đã quay lại từ lúc nào, lúc này đang cầm chìa khóa đứng trước cửa, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng nặng nề.
Khi Lâm Lệ còn chưa kịp phản ứng, thằng bé trong lòng liền nhảy xuống ghế sô pha, chạy tới cửa, đến khi cách cửa khoảng ba mét thì đột nhiên dừng lại, tay này nắm tay kia, đôi mắt đen nhánh lóe sáng, nhìn chằm chằm Chu Hàn, sau đó dùng giọng nói nhỏ đến nỗi khó có thể nghe thấy gọi một tiếng: “ba.”
Nó gọi rất nhỏ, giọng điệu rất nhẹ, nhưng mà vì cả căn nhà quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cái kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, cho nên giọng nói vốn không lớn của Tiểu Bân lúc này đặc biệt rõ ràng.
Lâm Lệ nhìn chằm chằm Chu Hàn, tâm tình không khỏi đột nhiên căng thẳng, hỏi cô vì sao, cô cũng không biết nguyên nhân.
Chu Hàn nhìn chằm chằm đứa trẻ đứng cách mình không xa, tay cầm chìa khóa xe không hỏi chặt thêm.
Thằng bé đứng đó, mãi chưa thấy được đáp lại, bước chân vô thức lùi về sau, mẹ Chu đứng bên cạnh Chu Hàn thấy thế, bỏ đồ bên tay trái sang tay phải, đưa tay đẩy Chu hàn, ý bảo anh nhanh bước lên.
Chu Hàn quay đầu liếc nhìn mẹ mình, lại bị ánh mắt rét lạnh của mẹ Chu trừng trở lại, cái tay đặt trên lưng anh dùng lực mạnh một cái, mặc dù không nhìn, nhưng Chu Hàn biết sau lưng mình nhất định là thâm tím rồi.
Chu Hàn không tiếng động than nhẹ, cuối cùng thả chìa khóa cầm trong tay lên trên cái tủ bên cạnh, đi về phía thằng bé.
Thằng bé nhìn Chu Hàn, dường như hơi sợ hãi, chân vô thức lùi ra sau.
Chu Hàn đứng lại trước mặt anh, vẻ mặt lạnh lùng kia thật ra không thay đổi nhiều lắm, hỏi: “Thoải mái hơn rồi chứ