Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
?” Thanh âm vẫn có chút lạnh lùng, xen lẫn chút cứng ngắc.
Hiển nhiên là thằng bé kia có chút bất ngờ, nhìn chằm chằm Chu Hàn cả nửa ngày, mới chậm chạp gật đầu.
Có lẽ là còn đang để ý thân thế của tiểu Bân, Chu Hàn không nói gì thêm nữa, đưa tay xoa xoa đầu tiểu Bân, lúc này mới để xuống, xoay người đi vào thư phòng.
Thằng bé sững sờ đưa mắt nhìn Chu Hàn vào thư phòng, một lúc lâu khóe miệng mới nhàn nhạt cong lên, quay đầu nhìn Lâm Lệ một chút, rồi quay đầu nhìn mẹ Chu một chút.
Mẹ Chu xách đồ ăn vào nhà, khóe miệng cũng mỉm cười thản nhiên.
Lâm Lệ cũng đứng dậy từ trên ghế sa lon trong phòng khách, quay đầu liếc nhìn hướng thư phòng, lại quay đầu nhìn khuôn mặt tươi tắn hồn nhiên của đứa nhỏ kia một chút.
Thử không để ý
Editor: Mẫn Mẫn Triệu Gia
Beta: Tiểu Chi
Sở dĩ Chu Hàn đang đi trên đường trở về là bởi vì buổi sáng, lúc ra khỏi cửa đã để quên một tài liệu rất quan trọng ở nhà, khi chuẩn bị họp mới biết được, cho nên chỉ có thể tạm thời cho hoãn hội nghị, tự mình lái ô tô về lấy.
Lâm Lệ không biết anh đã nghe được bao nhiêu khi đứng ở cửa, bởi vì khi cô còn chưa kịp mở miệng hỏi, anh đã cầm tư liệu rồi lần nữa rời đi.
Mà thấy Chu Hàn phản ứng như vậy, người vui mừng nhất chính là đứa nhỏ kia, tuy rằng nó không nói ra nó vui đến mức nào, nhưng chỉ nhìn nụ cười thản nhiên trên mặt nó cũng đủ để mẹ Chu cùng Lâm Lệ hiểu.
Buổi chiều, Lâm Lệ cùng mẹ Chu lại dẫn đứa nhỏ đến bệnh viện, xác định nhiệt độ đã hạ thấp, hiện tại chỉ còn ho do di chứng của bệnh cảm, uống thuốc vài ngày là sẽ không sao.
Chu Hàn không ngẩng đầu, chỉ nhẹ giọng đáp: “Ừ.”
“Hồi sáng, Tiểu Bân không thấy anh, do bệnh mà cả người trở nên có chút yếu ớt, em lấy danh nghĩa của anh, bảo với nó, đợi sau khi nó hết bệnh, anh sẽ dẫn nó đi viện hải dương học.” Lâm Lệ nhìn anh, cẩn thận quan sát biến hóa trên khuôn mặt anh.
Chu Hàn trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng gật gật đầu: “Anh biết rồi.”
Lâm Lệ không hiểu “biết rồi” của anh là biết cái gì, nhưng cũng hiểu trong lòng anh đã có quyết định, người ngoài như cô không nên nói thêm cái gì, chỉ nhìn anh, nói: “Nếu không cần gấp thì đừng thức quá khuya, nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Nói xong liền trực tiếp rời khỏi phòng.
Cánh cửa mở ra rồi lại đóng, Chu Hàn buông tài liệu trong tay xuống, có chút mỏi mệt dựa người ra sau, đưa tay xoa xoa đôi mi có chút đau nhức.
Ngồi như vậy hồi lâu, Chu Hàn mới chậm rãi ngồi dậy, vươn tay mở cái ngăn kéo cuối cùng ở bên phải cái bàn, nhấc một chồng tài liệu lên, rồi lại lấy cái gì đó đặt ở dưới đó nữa.
Đó là một cái hộp vuông dài bảy tấc, bên trong khuôn là những tấm ảnh chụp Tiểu Bân khi nó bốn tuổi, lúc anh dẫn nó đi chơi ở Disneyland, lúc ấy nó cười rất vui vẻ, nụ cười trên mặt thật rực rỡ.
Đã bao lâu rồi anh không thấy đứa nhỏ kia cười, cũng bao lâu rồi anh không cười với đứa bé kia vậy?
“Hơn hai năm đi…..” Chu Hàn thấp giọng than nhẹ.
Sau đó lại một lần nữa cất cái hộp vào vị trí cũ, một lần nữa chồng chỗ tài liệu kia lên.
Bởi vì dạo gần đây bệnh cảm cúm lây lan quá mức nghiêm trọng, Lâm Lệ cho đứa nhỏ ở nhà hai ngày, sau khi xác nhận đứa nhỏ kia đã hoàn toàn hồi phục, đến lúc này Lâm Lệ mới yên tâm đưa đứa nhỏ đến trường học.
Sau khi đưa đứa nhỏ đi, quay về công ty, đến văn phòng, đúng lúc gặp trợ lý Từ của Chu Hàn đi ra từ phòng làm việc, anh ta vui cười chào cô: “thư ký Lâm, sớm, hai ngày nay sao không thấy cô đến đây.”
Lâm Lệ gật gật đầu, cười nhạt, đáp lại anh ta: “trợ lý Từ, sớm, hai ngày nay trong nhà có chuyện.” Nói xong, thả túi xách xuống ghế dựa, ngồi xuống.
Trợ lý Từ có chút thần bí quay đầu nhìn về Chu Hàn trong văn phòng, lại quay đầu nói nhỏ vào tai Lâm Lệ: “thư ký Lâm, cuối tuần này có phải Chu tổng có chuyện gì quan trọng không?”
Nghe vậy, Lâm Lệ có chút kỳ quái, quay đầu nhìn anh, hỏi: “Chuyện kỳ lạ gì hả, vì sao lại hỏi như vậy?”
“Vừa rồi Chu tổng bảo tôi hủy bỏ lịch trình của ngày kia cũng chính là thứ bảy này, vốn hôm ấy định đi thành phố A bàn chuyện hợp tác, dự án này đã được Chu tổng bàn với đối phương rất lâu, vất vả lắm đối phương mới đáp ứng, bảo chúng ta cuối tuần này đến đó bàn lại nội dung hợp tác, không nghĩ tới Chu tổng lại trực tiếp hủy bỏ.” Trợ lý Từ nói.
Lâm Lệ nhíu mày, cô biết dự án kia, lúc trước Chu Hàn vì nó mà nhờ không ít người, đồng nghĩa với việc rất coi trọng dự án kia, hiện tại thế nhưng vô cớ hủy bỏ, đúng là có chút khiến người ta bất ngờ. Nghi ngờ hỏi: “Có phải công ty còn việc gì khác phải làm không a?”
“Không có.” Trợ lý Từ phủ nhận: “Gần đây công việc chính yếu của chúng ta là dự án kia, không có dự án nào quan trọng hơn cả.”
Lâm Lệ gật gật đầu, nhất thời không nói gì.
Trợ lý Từ thấy cô cũng là một bộ dáng mờ mịt, phỏng chừng là hỏi không ra chuyện bát quái gì, nên cũng không hỏi nhiều, cười cười cầm tài liệu đã kí, rời đi.
Chu Hàn đi ra vào lúc Lâm Lệ đang mở máy tính, nghe thấy tiếng, cô quay đầu lại, thấy anh cầm cái chén hẳn là đang muốn đi pha cà phê