Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
.
Trực tiếp tiến về phía anh, vươn tay nhận lấy cái chén trong tay anh, nói: “Để em đi.”
Chu Hàn không nói gì, gật gật đầu, xoay người, quay lại văn phòng.
Lâm Lệ gõ cửa, mang cà phê đã được pha tốt, đi vào.
Chu Hàn đưa tay tiếp lấy: “Cám ơn.”
Bưng lên, trực tiếp uống ngay một ngụm, thấy cô vẫn không đi ra ngoài, liền hỏi: “Làm sao vậy?”
Lâm Lệ chỉ là có chút ngạc nhiên, anh vốn luôn lấy công tác làm trọng lại vì cái gì mà lại từ bỏ dự án lớn như vậy.
“Cái kia, nghe trợ lý Từ nói, anh định bỏ qua kế hoạch hợp tác ở thành phố A sao?”
Nghe vậy, Chu Hàn để cái chén trong tay xuống, nói: “Không có, chỉ là lùi thời gian lại mà thôi, đã liên hệ với bên kia, bọn họ nói không có vấn đề gì.”
Lâm Lệ hiểu, gật gật đầu.
Chu Hàn suy nghĩ một lát, nói: “Cái kia, thứ bảy này dẫn đứa nhỏ đi viện hải dương học đi, anh, anh đúng lúc đang rảnh.”
Lâm Lệ sau khi sửng sốt mới phản ứng, nhìn Chu Hàn, nói: “Anh, anh nói, muốn dẫn đứa nhỏ đi viện hải dương học? ” Nghe anh nói như vậy, Lâm Lệ trừ bỏ khiếp sợ còn có chút khó tin.
Vẻ mặt Chu Hàn hơi mất tự nhiên, chỉ nhỏ giọng nói:” Không phải em bảo vậy sao…”
Lâm Lệ như nghĩ thông suốt điều gì, tiến nhanh đến bên cạnh anh, hỏi: “Cho nên ánh mới đẩy cái dự án kia lại, vì muốn dẫn đứa nhỏ đi viện hải dương học?”
Chu Hàn nghe cô hỏi, có chút không được tự nhiên, khó chịu ngoảnh mặt đi, chỉ lạnh giọng nói một câu: “Hay là em không muốn anh đi, vậy cứ nói, anh sẽ không đi.”
“Ai nói thế! ” Lâm Lệ vội vàng phủ nhận, cho thấy thái độ của mình: “Anh đi đương nhiên là tốt, Tiểu Bân biết chắc sẽ vui đến phát điên đi.” Thậm chí ngay hiện tại cô đã có thể tưởng tượng vẻ mặt của nó khi cho nó biết thứ bảy này Chu Hàn sẽ dẫn nó đi viện hải dương học, có lẽ sẽ không kích động nhảy cẫng lên như những đứa nhỏ khác, nhưng nhất định cặp mắt to của nó sẽ lóe lên ánh sáng rực rỡ, trên mặt nhất định sẽ nở nụ cười.
Lo lắng anh còn có thể đổi ý, Lâm Lệ tiên hạ thủ vi cường*, nói: “Em sẽ lập tức lên mạng đặt vé, đặt ba vé vào thứ bảy, đến lúc đó anh nhớ phải giữ lời.” Nói xong cũng không chờ anh trả lời, vội càng chạy thẳng ra ngoài, chỉ sợ anh sẽ lật lọng không đi nữa. (*ra tay trước thì chiếm được lợi thế)
Chu Hàn nhìn cô vui vẻ chạy ra ngoài, có chút bất đắc dĩ cười, lắc lắc đầu.
Nhìn tài liệu trên bàn, Chu Hàn nghĩ thầm, có lẽ đúng như lời cô nói, mặc kệ chuyện xảy ra anh với Lăng Nhiễm có nhiều như thế nào, đứa nhỏ từ đầu đến cuối đều vô tội.
Nếu anh vẫn cứ luôn để ý đến thân phận của đứa nhỏ, vậy cũng có nghĩa rằng anh mãi mãi không thể từ bỏ Lăng Nhiễm, anh phải quên Lăng Nhiễm, cho nên anh cũng muốn thử không để ý đến xuất thân của Tiểu Bân.
Kỳ thật hồi trước khi anh biết đứa nhỏ không phải là của anh, phản ứng đầu tiên của anh chính là tìm Lăng Nhiễm để hỏi rõ, khi ấy, anh và Lăng Nhiễm đã ly hôn, cũng đã rất lâu không có liên lạc với nhau, tòa án quy định đứa nhỏ một tuần gặp mẹ một lần, nhưng vì tránh mặt cô ta, cơ hồ đứa nhỏ đều được người giúp việc đưa đi, anh và cô ta cũng hầu như không gặp nhau kể từ sau khi ly hôn.
Anh gọi điện thoại cho cô ta, lại phát hiện ra số điện thoại lúc trước của cô ta đã không được dùng nữa, tìm đến chỗ cô ta, mới biết cô ta sớm đã rời khỏi nơi kia, cuối cùng anh cũng tra ra cô ta đang ở trong một ngôi nhà tư nhân. Khi anh tìm được cô ta là lúc cô ta đang ngồi trên ghế salon với một lão già người nước ngoài, hai người kề sát, tán tỉnh nhau, một tay của lão già kia thậm chí còn đang mò trong váy cô ta, hai người xem như không có ai mà khẽ hôn, trêu đùa. Đến cuối cùng anh vẫn không hỏi rõ Lăng Nhiễm, bởi vì anh thật sự không thể đợi cô ta tán tỉnh xong rồi lại bàn chuyện này với anh.
Sau này anh mới biết được hóa ra mỗi khi đứa nhỏ qua vào cuối tuần, cô ta đều trực tiếp vứt bỏ đứa nhỏ ở khách sạn, còn mình lại sang phòng cách vách, hẹn hò cùng kẻ khác, đến giờ là gọi người giúp việc đến đó đón đứa nhỏ đi, cho nên cho dù sau đó anh nói với người giúp việc không cần dẫn đứa nhỏ sang đó nữa, cô ta cũng chưa từng gọi điện chất vấn anh một lần.
Anh không chính thức tìm cô nói chuyện về đứa nhỏ nữa, bởi anh nghĩ, có lẽ ngay cả chính cô ta cũng không biết Tiểu Bân vốn không phải là đứa nhỏ của anh.
Bưng ly cà phê uống một ngụm, âm thầm tự nói với mình không cần nghĩ nhiều nữa, một lần nữa cầm lấy tài liệu tiếp tục nhìn.
Thứ bảy, thời tiết hôm nay cũng không tính quá tốt, trời âm u, có chút rầu rĩ, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến tâm tình sung sướng của anh bạn nhỏ Chu Gia Bân, từ sáng sớm hôm nay trên mặt đã mang theo nụ cười, tâm tình rất tốt. Giờ phút này đang nhìn cảnh vật trôi nhanh ngoài cửa xe, thậm chí còn lí nhí hát vài câu.
Lâm Lệ ngồi ở ghế sau cùng nó, nhìn thấy nó vui vẻ như vậy, bên miệng cũng thản nhiên lộ ra ý cười, đưa tay xoa xoa đầu của nó.
Khi cô quay đầu nhìn về phía trước, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Chu Hàn trong kính chiếu hậu, thản nhiên cười cười với anh, cũng không nói thêm gì nữa.
Đưa cà phê
Editor: Mẫn Mẫn Triệ