Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

ịu đựng nổi không, dù sao nó cũng mới chỉ là một đứa nhỏ bảy tuổi thôi a!”
Chu Hàn không nói lời nào, cũng không quay đầu lại, chỉ ra sức mãnh liệt hút, như muốn dùng thuốc lá để tê liệt thần kinh của mình, không cần phải nói, cũng không cần phải đối mặt với những thứ trần trụi kia.
Bị người bới móc trần trụi đến huyết nhục mơ hồ rồi!
Lâm Lệ nhìn anh, thay anh đau lòng đồng thời có chút tức giận, đưa tay muốn kéo anh, cũng chẳng quan tâm tay bị tàn thuốc làm phỏng, trực tiếp đưa tay đoạt lấy điếu thuốc trong tay anh, tức giận quát: “Chu Hàn, rốt cuộc anh có nghe em nói chuyện không? Hiện tại anh biến mình thành cái dạng gì rồi, anh trốn ở nhà hút thuốc có ích gì không, hút thuốc lá sẽ đuổi được đám phóng viên ở dưới lầu đi sao? Chẳng lẽ anh không hiểu, anh càng im lặng, là càng chứng tỏ anh cam chịu những thứ kia là sự thật sao? Anh cho rằng…”
“Những điều kia vốn chính là sự thật!” Chu Hàn mạnh mẽ quát ngắt lời Lâm Lệ, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn cô, hai tay ở bên đùi nắm chặt.
Lâm Lệ thật là có chút bị khí thế của anh hù đến, nhìn anh muốn mở miệng: “Anh…”
Chu Hàn không cho cô cơ hội mở miệng, trực tiếp gần như thô bạo quát cô: “Em muốn tôi giải thích gì với giới truyền thông, giải thích rằng những điều báo chí viết là không đúng sự thật ư? Con mẹ nó, Lăng Nhiễm ngoại tình sau lưng tôi, con mẹ nó, Tiểu Bân vốn không phải là con tôi, tôi bị bọn họ cho đội nón xanh những bảy năm, nuôi con không công cho người khác bảy năm, quỷ tha ma bắt những gì trên báo viết còn đúng hơn cả chân lý, em còn muốn tôi giải thích cái gì? Giải thích rằng lúc đầu tại sao tôi lại vì một người đàn bà như vậy mà phản bội anh em bao nhiêu năm ư? Đáp án chỉ có một, đó là anh, con mẹ nó, không có lòng tự trọng, anh, con mẹ nó, đúng là đáng đời!”
Lâm Lệ sửng sốt, nhìn anh chằm chằm, hoàn toàn không phản ứng kịp, hoàn toàn không biết nói gì, chỉ có thể lẳng lặng đứng một chỗ.
Chu Hàn cũng nhìn cô, bộ ngực bởi vì mới rống giận mà thở dốc mạnh mẽ, đợi hơi thở ổn định chút ít, manh mẽ xoay người sang chỗ khác chuẩn bị rời đi, lướt qua cô. Đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía cửa, nơi có một thân ảnh nhỏ, tay vô thức nắm chặt.
Lâm Lệ hồi phục tinh thần, quay đầu lại như muốn nói gì, cũng liếc thấy đứa nhỏ nhất thời sửng sốt, “Tiểu Bân…” Tại sao đứa nhỏ lại ở chỗ này? Không phải là đã nằm xuống ngủ rồi sao?
Chu Hàn nhìn đứa nhỏ một lúc lâu, không nói chuyện, mang bộ dạng thấy như không thấy lướt qua.
Nhưng khi đi ngang bên cạnh, đứa nhỏ đột nhiên lên tiếng gọi: “Ba.”
Tiểu Bân gọi mặc dù rất nhỏ nhưng bởi vì không khí vô cùng an tĩnh nên nghe thật sự rõ ràng.
Chu Hàn dừng bước.
Đứa nhỏ nhìn anh, ánh mắt trong suốt kia chậm rãi bị nhiễm một tầng sương mù, cắn cắn môi, cuối cùng mở miệng hỏi: “Ba không phải là ba của con sao?”
Trong lòng Lâm Lệ chấn động, trái tim tê tê có chút đau, chóp mũi đột nhiên như là không cảm thấy được gian phòng đầy mùi thuốc lá, ê ẩm đau đớn.
Chu Hàn không nói chuyện, tay vốn đang nắm chặt thành nắm đấm bây giờ càng chặt hơn nữa, ngay cả móng tay đâm vào thịt cũng không có cảm giác.
Thấy Chu Hàn không đáp, đứa nhỏ nhẹ nhàng gọi: “Ba..” hơi nước trong mắt kia ngày càng rõ ràng, cắn chặt môi đặc biệt bất an cùng lo sợ.
Chu Hàn nhìn nó hồi lâu, đáp án đến miệng cuối cùng cũng không nói được, lướt qua nó trực tiếp bước ra khỏi phòng, bộ dáng như đang trốn tránh điều gì.
“Ba” Đứa nhỏ muốn đuổi theo, tuy nhiên lúc xoay người bị trật chân té lăn trên đất, phịch một tiếng, ngã rất mạnh, rất mạnh!
“Tiểu Bân!” Lâm Lệ kinh hô chạy lên.
“Ba, ba…” Đứa nhỏ té trên mặt đất, ánh mắt thủy chung vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng của Chu Hàn, đấu tranh muốn đứng lên, giờ phút này trên mặt nước mắt đã sớm rơi đầy mặt, không biết do té đau hay là vì cái khác.
Chu Hàn dừng bước, nhưng cũng không quay đầu lại, chẳng qua là tay kia nắm chặt hơn so với vừa rồi.
“Tiểu Bân.” Lâm Lệ đưa tay đỡ đứa nhỏ, đau lòng hỏi: “ở đâu, đau ở đâu, nói cho dì biết.”
“Ba, ba đừng…” Đứa nhỏ khóc, nhìn chằm chằm bóng lưng Chu Hàn đưa tay muốn bắt, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Lâm Lệ đau lòng, trong hốc mắt nước mắt cũng không nhịn được chảy xuống.
Chu Hàn cũng không quay đầu, nhấc chân trực tiếp rời đi.



Quán rượu cầu say


Editor: Mẫn Mẫn Triệu Gia
Beta: Violetin_08


“Ba ba… ba…”
Chu Hàn đã đi ra ngoài, nhưng Tiểu Bân vẫn ngồi trên mặt đất gọi một tiếng lại một tiếng, nước mắt nước mũi chảy trên khuôn mặt.
Một bên Lâm Lệ cũng đau lòng không ngừng rơi nước mắt, an ủi đứa nhỏ, cố gắng nén khóc, nói: “tiểu Bân, đứng lên, cho dì xem con có bị thương chỗ nào không.”
Đứa nhỏ để mặc Lâm Lệ kéo lên, nước mắt vẫn không ngừng chảy, hai mắt đẫm lệ nhìn Lâm Lệ thì thào hỏi: “Dì, con không phải là con của ba sao? con thật không phải con của ba sao? …” Bởi vì khóc quá nhiều, thanh âm đã bắt đầu có chút khàn khàn.
Lâm Lệ ôm lấy đứa nhỏ, tay vỗ nhè nhẹ vào lưng của đứa nhỏ, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai nói an ủi nó.
C