Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.

n mất luôn cả ba, như vậy thì nó sẽ thực sự biến thành đứa con hoang không ai muốn giống như những đứa bé trong nhà trẻ kia nói.
Lâm Lệ đau lòng nâng khuôn mặt của đứa nhỏ, nhìn vào mắt nó, nghiêm túc nói: “Sẽ không tức giận, ba sẽ rất vui vẻ, vui vì Tiểu Bân như vậy rất ngoan rất hiểu biết, có lẽ ba sẽ không cười với Tiểu Bân, đó là bởi vì ba xấu hổ, sợ đỏ mặt, cho nên sau khi đi vào cho dù ba không cười, tiểu Bân cũng không thể cho là ba không thích Tiểu Bân, được không?”
Đứa nhỏ nhìn cô một lúc lâu, dùng sức gật đầu, “vâng.”
Lâm Lệ khẽ cười, “Thật ngoan.” Bưng cái khay đến trên tay đứa nhỏ.
Đứa nhỏ rất nghiêm túc, thật cẩn thận , trước khi đi có lẽ còn có chút lo lắng sợ hãi, quay đầu nhìn Lâm Lệ nói, “Dì, dì đi cùng con được không?”
Lâm Lệ gật đầu, cười đáp: “Được.”
Bưng cà phê đứng ở cửa, Lâm Lệ đưa tay gõ cửa, đợi nghe được trong thư phòng Chu Hàn lên tiếng để cho bọn họ đi vào, lúc này Lâm Lệ mới xoắn tay vịn mở cửa ra.
Thằng bé kia đứng ở trước mặt cô ngẩng đầu nhìn cô, Lâm Lệ cười khẽ im lặng cổ vũ đứa nhỏ, đứa nhỏ dùng sức gật đầu, sau đó mới bưng ly cà phê đi vào trong thư phòng.
Trong thư phòng, Chu Hàn nghiêm túc cầm lấy giấy tờ ở trên tay đánh dấu, tưởng là Lâm Lệ, ngẩng đầu vừa muốn nói gì, khi nhìn thấy Tiểu Bân bưng ly cà phê vào, đột nhiên sửng sốt, dường như hơi bất ngờ .
Đứa nhỏ cũng có chút lo lắng, bưng cà phê đi tới trước bàn làm việc cách anh một mét, mấp máy miệng, nói: “Dì, dì pha cà phê.”
Chu Hàn khôi phục lại tinh thần, ngẩng đầu vừa vặn nhìn thấy Lâm Lệ đứng ở cửa, nhất thời cũng không có nói gì.
Đứa nhỏ thấy anh không nói lời nào, trong lòng lại càng lo lắng, vội vã quay đầu lại tìm Lâm Lệ, đôi mắt to đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, dường như van xin cô giúp đỡ.
Lâm Lệ hiểu được ý trong ánh mắt của đứa nhỏ, đi vào, vừa đi vừa cười nói : “Tiểu Bân, con không bưng cà phê đưa cho ba, ba làm sao uống được?” Đang khi nói chuyện đã đi tới bên đứa nhỏ, tay nhẹ nhàng đặt trên vai của đứa nhỏ, khích lệ nói: “Đi qua, đem cà phê cho bưng qua đi.”
Đứa nhỏ quay đầu nhìn Chu Hàn, chỉ thấy anh cũng đang nhìn dõi theo nó, thu hồi ánh mắt, nuốt nuốt nước bọt, cuối cùng quyết tâm, bưng cà phê về phía Chu Hàn đi qua, đứng ở bên cạch bàn sách, nhỏ giọng mở miệng, “ba…ba, cà phê của ba.”
Chu Hàn cũng không nhận lấy ngay, mà nhìn đứa nhỏ một lúc lâu, lúc này mới đưa tay cầm lấy ly cà phê, liếc nhìn Lâm Lệ đứng ở bên cạnh đó, lại đem ánh mắt quay lại liếc nhìn đứa nhỏ, chỉ nhẹ nói câu, “Cảm ơn.” giọng nói không lớn, thậm chí còn có chút ít nhỏ không được tự nhiên cùng vụng về.
Mặc dù Chu Hàn nói rất nhỏ giọng, nhưng đứa nhỏ và Lâm Lệ đều đã nghe rõ.
Đứa nhỏ quay đầu nhìn Lâm Lệ, ánh mắt kia lóe sáng, như là đang nói những lời cô nói lúc trước đều thành sự thật rồi.
Lâm Lệ mỉm cười, đi lên sờ sờ đầu đứa nhỏ, nói: “Được rồi, chúng ta đi ra ngoài đi, không nên quấy rầy ba làm việc.”
“Vâng.” Đứa nhỏ gật đầu, vừa quay đầu nhìn Chu Hàn, sau đó để Lâm Lệ nắm tay ra khỏi thư phòng.
Nhìn bóng dáng của hai người biến mất sau cửa gỗ, lúc này Chu Hàn mới thu lại ánh mắt, một lần nữa nhìn xuống ly cà phê.
Tay bưng ly cà phê lên miệng nhấp một hớp, đột nhiên cảm thấy cà phê hôm nay không còn vị đắng.
Để cái ly xuống, Chu Hàn lắc đầu, nơi khóe miệng là ý cười nhàn nhạt mà bản thân anh cũng chưa chú ý tới.
Thật ra thì cà phê vẫn cà phê, chẳng qua là tâm tình người uống thay đổi thì hương vị tự nhiên cũng thay đổi.



Bài viết giấu tên


Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08


Ăn cơm tối xong, cô giúp việc còn đang thu dọn bát đũa trên bàn.
Lâm Lệ muốn giúp đỡ, lại bị mẹ Chu kéo sang một bên, nói đã lâu rồi không gặp cô, muốn nói chuyện.
Hai người ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách, mẹ Chu quay đầu liếc nhìn hướng thư phòng, sau đó liếc nhìn Tiểu Bân ngồi bên cạnh xem phim hoạt hình, nhỏ giọng hỏi bên tai Lâm Lệ: “gần đây Chu Hàn làm sao vậy.”
Lâm Lệ hé miệng khẽ mỉm cười, nhìn bà nói: “Mẹ, đây không phải rất tốt sao.”
Đột nhiên Lâm Lệ nhớ tới ngày đó thằng bé hỏi cô là có phải là vì cô có em gái rồi cho nên mới không cần nó không, nghĩ rằng sợ là vừa rồi nó nghe được lời bà nội nói, cho nên nhạy cảm suy nghĩ nhiều rồi.
Lo lắng thằng bé hiểu lầm, Lâm Lệ vội quay đầu nhìn mẹ Chu nói: “Mẹ, con và Chu Hàn tạm thời chưa tính đến, chúng con có Tiểu Bân là đủ rồi.”
“Này ——” mẹ Chu còn muốn nói điều gì, lại bị Lâm Lệ ngắt lời.
Lâm Lệ cho thấy thái độ của mình, “mẹ, hiện tại con chỉ muốn sống chung ổn thỏa với tiểu Bân, những chuyện khác sau này hãy nói đi.” Nói xong quay đầu nhìn thằng bé khẽ mỉm cười.
Thấy thế, mẹ Chu cũng đã nhìn ra điều gì, khóe miệng chậm rãi mỉm cười, vỗ nhẹ nhẹ tay Lâm Lệ, “Làm khó con rồi.”
Cuộc sống cứ không nhanh không chậm trôi qua thật yên lặng như vậy hơn nửa tháng, trong khoảng thời gian này tình cảm giữa thằng bé và Lâm Lệ đã tốt hơn rất nhiều, cả người cũng cởi mở hơn chút ít, có đôi khi ở cùng Lâm Lệ sẽ chủ động đưa đồ vật nh